Wormwood thân mến,
Ta rất vui khi đọc thư cháu viết về mối quan hệ giữa bệnh nhân của cháu và mẹ hắn. Tuy nhiên, cháu cần phải nắm bắt cơ hội này. Kẻ Thù sẽ hành động từ trong tấm lòng trước, dần dần biến đổi hành vi của bệnh nhân theo một tiêu chuẩn mới, và có thể tác động đến cách hắn ta đối xử với bà mẹ già bất kỳ lúc nào. Cháu phải ra tay trước. Cháu cần liên lạc thường xuyên với đồng nghiệp của cháu - Glubose, con quỷ đang phụ trách bà mẹ - và biến ngôi nhà ấy thành nơi mà hắn và mẹ hắn luôn cảm thấy bực bội lẫn nhau, vì những chuyện khó chịu vụn vặt hàng ngày. Các phương pháp sau đây rất hữu ích để cháu áp dụng:
Hãy giữ tâm trí hắn tập trung vào thế giới nội tâm. Hắn nghĩ rằng việc cải đạo là một thứ gì đó ở bên trong hắn. Do đó, trong thời gian này, sự chú ý của hắn chủ yếu xoay quanh trạng thái tâm trí của chính hắn – hay nói đúng hơn là một phiên bản có chọn lọc mà cháu cho phép hắn nghĩ đến. Hãy khuyến khích điều này. Hãy khiến hắn ta xao nhãng những bổn phận cơ bản nhất bằng cách hướng hắn đến những vấn đề cao siêu và “có vẻ” thuộc linh hơn. Cháu cần tận dụng đặc điểm hữu ích nhất này nơi lũ con người: Chúng thường bỏ qua những sự thật hiển nhiên. Cháu phải khiến hắn rơi vào trạng thái mà cho dù hắn có suy ngẫm cả tiếng đồng hồ cũng không nhận thức được sự thật nào về bản thân - điều cực kỳ rõ ràng đối với những người sống chung nhà hoặc làm việc cùng văn phòng với hắn.
Chắc chắn là không thể ngăn hắn cầu nguyện cho mẹ hắn, nhưng chúng ta có nhiều cách để khiến những lời cầu nguyện ấy trở nên vô hại. Cháu phải đảm bảo rằng những lời cầu nguyện của hắn luôn rất “thuộc linh”, rằng hắn ta luôn quan tâm đến tình trạng thuộc linh của người mẹ, và không bao giờ để ý đến căn bệnh thấp khớp của bà. Điều này sẽ mang tới hai lợi ích cho cháu.
- Thứ nhất, sự chú ý của hắn chỉ tập trung vào những gì hắn cho là tội lỗi của bà mẹ, mà với một chút "hướng dẫn" của cháu, hắn có thể bị xúi giục để cho rằng "tội lỗi" là bất kỳ hành động nào của bà mẹ khiến hắn thấy phiền hoặc khó chịu. Như vậy, cháu có thể tiếp tục cào cho những tổn thương trong mối quan hệ mẹ - con thêm sưng tấy, ngay cả khi hắn đang quỳ gối cầu nguyện. Đó là một công tác không quá khó khăn và cháu sẽ thấy nó còn rất vui.
- Thứ hai, vì những hiểu biết của hắn về tình trạng thuộc linh của bà mẹ rất thô thiển và thường sai lệch, nên ở mức độ nào đó, hắn đang cầu nguyện cho một người không hề có thật. Nhiệm vụ của cháu là khiến cho nhân vật tưởng tượng này ngày càng ít giống người mẹ thật của hắn càng tốt – cái bà già miệng lưỡi sắc bén ở bàn ăn. Theo thời gian, cháu có thể tạo ra một khoảng cách lớn đến mức không có suy nghĩ hay cảm xúc nào từ những lời cầu nguyện của hắn dành cho bà mẹ tưởng tượng "chảy" sang cách hắn đối xử với bà mẹ thật. Ta đã từng có một bệnh nhân bị ta kiểm soát tốt đến mức hắn có thể ngay lập tức chuyển từ lời cầu nguyện chân thành cho “thuộc linh” của vợ và con trai sang việc đánh đập hay sỉ nhục họ mà không hề cảm thấy áy náy.
Khi hai người sống chung với nhau nhiều năm, thường thì mỗi người đều có tông giọng và biểu cảm trên khuôn mặt khiến người kia cảm thấy bực bội không chịu nổi. Cháu hãy lợi dụng điều này. Cháu hãy khơi lại trong tâm trí bệnh nhân hình ảnh nhướng mày đặc trưng của bà mẹ mà hắn ta đã không thích từ khi còn nhỏ, và để hắn ta nghĩ xem hắn cảm thấy khó chịu vì hành động nhướng mày này nhiều đến mức nào. Cháu hãy làm cho hắn tin rằng bà mẹ biết hành động đó khiến hắn khó chịu, và bà ta cố tình làm vậy để chọc tức hắn. Nếu cháu làm tốt, hắn sẽ chẳng nhận ra sự vô lý khủng khiếp trong cái giả thuyết của hắn. Tất nhiên, cháu đừng bao giờ để hắn nghi ngờ rằng hắn ta cũng có tông giọng và vẻ mặt khiến người mẹ khó chịu không kém. Vì hắn ta không thể tự nhìn thấy hay nghe thấy chính mình, nên chuyện này cực kỳ dễ xử lý.
Trong xã hội văn minh, sự thù hận trong gia đình thường bộc lộ qua những từ ngữ trông có vẻ vô hại nếu chúng được viết xuống (những từ này không có tính xúc phạm), nhưng bằng một giọng điệu nhất định, hoặc trong một thời điểm căng thẳng, việc phun ra những từ này không khác gì một cú tát thẳng vào mặt đối phương. Để duy trì “trò chơi” này, cháu và Glubose cần đảm bảo rằng mỗi người trong hai kẻ ngốc này đều có cho mình một tiêu chuẩn kép: Bệnh nhân của cháu yêu cầu mẹ hắn rằng những gì hắn ta nói đều phải được bà hiểu theo nghĩa đen và được đánh giá đúng từng từ. Ở chiều ngược lại, cháu hãy khiến hắn đánh giá lời nói của bà mẹ cùng với tông giọng và ngữ cảnh theo hướng mà hắn dễ “phát điên” nhất, và luôn nghi ngờ động cơ của bà mẹ là trả đũa. Bà mẹ cũng phải được khuyến khích làm giống hắn. Nhờ thế, sau mỗi lần cãi vã, cả hai đều rời đi với suy nghĩ rằng mình là người vô tội. Cháu biết kiểu tình huống này mà: “Tôi chỉ hỏi bà ấy mấy giờ thì ăn tối, và bà ấy nổi giận”. Một khi thói quen này được hình thành, cháu sẽ có một tình huống tuyệt vời khi một người nói ra điều gì đó với mục đích rõ ràng là để xúc phạm đối phương, nhưng lại cảm thấy bất bình khi mình bị xúc phạm ngược lại.
Cuối cùng, hãy cho ta biết đôi điều về quan điểm tôn giáo của người mẹ. Bà ta có ghen tị với việc con trai mình quy đạo không? Bà ta có tự ái không khi giờ đây hắn ta học được từ người khác, và học quá trễ những điều, mà bà cho rằng, bà đã tạo mọi cơ hội tốt để hắn học từ khi hắn còn nhỏ? Bà ta có cảm thấy hắn đang làm quá mọi thứ lên, hay hắn đang gia nhập quá dễ dàng không? Hãy nhớ người con trai cả trong câu chuyện của Kẻ Thù (Lu-ca 15:25-32).
Chú yêu quý của cháu,
Screwtape
