Wormwood thân mến,
Ta tự hỏi liệu cháu có nên hỏi ta về việc giữ cho bệnh nhân của mình không biết đến sự tồn tại của quỷ dữ có thực sự cần thiết hay không. Câu hỏi đó, ít nhất trong giai đoạn hiện tại của cuộc chiến, đã được Bộ Tư Lệnh Tối Cao trả lời. Vào lúc này, chiến lược chung là che giấu bản thân. Tất nhiên, điều này không phải lúc nào cũng như vậy. Chúng ta thực sự đối diện một tình thế tiến thoái lưỡng nan tàn khốc. Khi con người không tin vào sự tồn tại của quỷ dữ, chúng ta mất đi những kết quả thú vị từ việc khủng bố trực tiếp bọn chúng và không thể tạo ra những tay thuật sĩ. Ngược lại, khi con người tin quỷ dữ có tồn tại, chúng ta lại không thể biến chúng trở thành những kẻ theo chủ nghĩa duy vật và hoài nghi. Ít nhất là chưa phải lúc này.
Ta có một niềm hy vọng lớn rằng trong thời gian tới, chúng ta sẽ học được cách biến ngành khoa học của chúng trở nên đầy cảm xúc và huyền bí, đến mức mà việc tin có quỷ dữ (dù cái tên “khoa học” không thể hiện điều này) sẽ từ từ len lỏi vào trong tâm trí của lũ con người, vốn đã đóng kín trước niềm tin vào sự thực hữu của Kẻ Thù. “Khí lực Sự sống”, sự tôn thờ tình dục, và một số khía cạnh Phân tâm học là những thứ được chứng minh là hữu dụng. Một khi tác phẩm hoàn hảo của chúng ta hoàn thành – Thuật Sĩ Duy Vật – kẻ không sử dụng, nhưng lại thực sự tôn thờ thứ mơ hồ mà hắn gọi là “Khí lực”, trong khi phủ nhận sự tồn tại của các “linh” – viễn cảnh cái kết của cuộc chiến sẽ trong tầm mắt.
Nhưng trong lúc này, chúng ta phải tuân theo mệnh lệnh. Ta không nghĩ cháu sẽ gặp khó khăn gì trong việc che mắt tên bệnh nhân. Việc bọn con người trong thời hiện đại này chủ yếu xem “quỷ dữ” chỉ là những nhân vật tưởng tượng trong truyện tranh sẽ giúp ích cho cháu. Nếu có bất kỳ nghi ngờ mơ hồ nào xuất hiện trong tâm trí hắn, hãy gợi ý cho tên bệnh nhân về hình ảnh của một thứ gì đó mặc đồ bó toàn thân màu đỏ, và thuyết phục hắn ta rằng hắn không thể tin vào thứ đó có tồn tại (một phương pháp cổ điển trong sách giáo khoa để khiến hắn bối rối). Nhờ đó, hắn sẽ không thể tin vào sự tồn tại của cháu.
Ta chưa quên lời hứa của mình về việc cân nhắc xem liệu chúng ta nên biến bệnh nhân của cháu thành một kẻ yêu nước cực đoan hay một người theo chủ nghĩa hòa bình cực đoan. Tất cả thái cực cực đoan, ngoại trừ sự tận tâm cực đoan cho Kẻ Thù, đều cần được khuyến khích. Tất nhiên không phải lúc nào cũng thế, nhưng trong giai đoạn hiện nay thì đúng là như vậy. Có những thời đại mà lũ con người hờ hững và tự mãn, khi đó nhiệm vụ của chúng ta là ru ngủ chúng càng nhanh càng tốt. Những thời đại khác, như hiện nay, là thời đại mất cân bằng và chia bè kết phái, nên nhiệm vụ của chúng ta là kích động chúng.
Bất kỳ một phe phái nhỏ nào, vốn được tạo thành bởi những kẻ có cùng mối quan tâm đối với những vấn đề mà những kẻ khác ghét bỏ hay phớt lờ, đều có tiềm năng phát triển bên trong nhóm một sự ngưỡng mộ lẫn nhau của một đám ếch ngồi đáy giếng. Bọn ở trong cùng một phe sẽ hướng ra thế giới bên ngoài nhóm với lòng kiêu hãnh tự mãn cùng với sự thù hằn sâu sắc. Những cảm xúc này được bọn chúng nuôi dưỡng không chút xấu hổ nhân danh “Lý tưởng” và viện cớ rằng những cảm xúc này không mang tính cá nhân. Ngay cả khi nhóm nhỏ đó ban đầu tồn tại vì mục đích của Kẻ Thù, thì điều này vẫn đúng.
Chúng ta mong muốn Giáo hội trở nên nhỏ bé, không chỉ để ít người biết đến Kẻ Thù hơn, mà còn để những kẻ đã biết về Hắn mang trong mình sự căng thẳng khó chịu và tâm lý phòng thủ tự cho mình là đúng của một hội kín hay một nhóm phe phái. Dĩ nhiên, bản thân Giáo hội được bảo vệ rất kỹ, và chúng ta chưa bao giờ thành công trong việc biến Giáo hội thành một phe phái tầm thường, nhưng những phe phái nhỏ hơn trong nội bộ Giáo hội lại mang đến những kết quả đáng kinh ngạc, từ phe theo Phao-lô và phe theo A-bô-lô ở thành Cô-rinh-tô cho đến phe Cao và phe Thấp1 trong Giáo hội Anh giáo.
Nếu cháu có thể dụ dỗ tên bệnh nhân của cháu trở thành một kẻ phản đối chiến tranh vì cớ lương tâm, hắn ta sẽ tự động cảm thấy mình là một phần của một nhóm nhỏ, có tiếng nói, có tổ chức, không nổi bật trong xã hội, và với một kẻ mới trở thành Cơ đốc nhân thì kết quả của điều này gần như chắc chắn sẽ có lợi. Chỉ là gần như chắc chắn thôi. Liệu trước khi cuộc chiến hiện tại nổ ra, hắn ta có từng nghiêm túc nghi ngờ về tính hợp pháp của việc phục vụ trong một cuộc chiến chính nghĩa chưa? Hắn ta có phải là người có lòng dũng cảm lớn về phương diện thể chất – đến mức sẽ không có một chút nghi ngại nào về động cơ thực sự đằng sau chủ nghĩa hòa bình của mình? Ngay cả khi trung thực nhất (chẳng có người nào thực sự trung thực đâu), hắn ta có hoàn toàn tin rằng bản thân hành động vì mong muốn vâng phục Kẻ Thù không? Nếu hắn ta thuộc tuýp người đó, chủ nghĩa hòa bình của hắn có lẽ không mang lại nhiều lợi ích cho chúng ta, và Kẻ Thù có lẽ sẽ bảo vệ hắn ta khỏi những hậu quả thông thường của việc tham gia vào một phe phái. Kế hoạch tốt nhất của cháu trong trường hợp đó là tạo ra một cuộc khủng hoảng cảm xúc đột ngột và hỗn loạn, để hắn ta từ một kẻ cải đạo khó chịu trở thành một kẻ yêu nước. Những chuyện như vậy có thể sắp đặt được. Nhưng nếu hắn ta là kiểu người như ta nghĩ, hãy thử dùng chủ nghĩa hòa bình.
Dù hắn chọn con đường nào, nhiệm vụ chính của cháu vẫn không thay đổi. Hãy bắt đầu bằng việc khiến hắn xem chủ nghĩa yêu nước hay chủ nghĩa hòa bình là một phần tôn giáo của mình. Sau đó, dưới ảnh hưởng của tinh thần bè phái, khiến hắn xem việc gia nhập vào phe nào là quan trọng nhất. Tiếp theo, từ từ và khéo léo, đưa hắn đến giai đoạn mà tôn giáo chỉ còn là một phần phụ của “Lý tưởng”, khi mà Cơ đốc giáo chỉ được hắn đánh giá cao, chủ yếu vì những lập luận xuất sắc mà nó có thể đưa ra để ủng hộ nỗ lực chiến tranh của đất nước hoặc chủ nghĩa hòa bình. Thái độ mà cháu cần đề phòng chính là thái độ xem những vấn đề trần tục là “nguyên liệu” cho sự vâng lời. Một khi cháu biến Thế Gian thành mục đích và Đức Tin thành phương tiện, thì cháu gần như đã thành công trong việc chiếm hữu hắn. Việc hắn theo đuổi mục tiêu trần tục nào đi nữa cũng chẳng còn khác biệt mấy. Chỉ cần những buổi họp, tờ rơi, chính sách, phong trào, lý tưởng, và thánh chiến trở nên quan trọng với hắn hơn là những lời cầu nguyện, thánh lễ, và tình yêu thương, thì hắn là của cháu. Và càng “sùng đạo” (theo kiểu đó) thì hắn càng gần chúng ta hơn mà thôi. Ta có thể cho cháu xem một cái lồng cực kỳ đẹp ở dưới này.
Chú yêu quý của cháu,
Screwtape
Phe Cao và phe Thấp ám chỉ hai nhánh trong Anh giáo: phe Cao nhấn mạnh nghi lễ và truyền thống, phe Thấp tập trung vào đức tin cá nhân. ↩︎
