Thắc Mắc:#
Anh ơi, em muốn hỏi về ý nghĩa của Cô-lô-se 3:23. Em thường hay được học là hễ làm việc gì cũng hết lòng mà làm như làm cho Chúa, chứ không phải cho người ta. Nhưng trên thực tế thì làm sao mình làm được như vậy? Ngay cả trong chính bối cảnh của câu Kinh thánh này là đang nói về mối quan hệ giữa chủ và nô lệ, thì làm sao nô lệ có thể “hết lòng”, tức là vui vẻ và thỏa lòng, trong khi phải hầu việc chủ. Em thấy vô lý làm sao ấy, vì ai ở trong hoàn cảnh nô lệ như vậy mà vui vẻ, thỏa lòng cho được?
Về phần em, em hiểu từ “thỏa lòng” ở đây có nghĩa là mình làm tốt vai trò và công việc được giao, còn vui là em không có vui rồi đó. Có thể em sẽ lằm bằm và buồn bực, nhưng em nghĩ em sẽ không vì thế mà làm việc tắc trách. Em hiểu từ “hết lòng” ở đây có nghĩa là trung tín tiếp tục làm việc, dù mình có muốn hay không.
Vì vậy, em muốn hỏi anh về ý nghĩa của Cô-lô-se 3:23 để em có thể hiểu đúng lời dạy của sứ đồ Phao-lô, và biết đâu thay đổi được suy nghĩ của mình về công việc trong môi trường Cơ Đốc mà em đang làm. Em thấy em đang bị mắc kẹt trong công việc ở đấy, và không biết mình có nên tiếp tục làm hay nên nghỉ.
Giải Đáp:#
Em thân mến, về Cô-lô-se 3:23 thì có hai việc mình cần phải để vào lòng trước khi mình giải thích ý nghĩa của câu này:
Phao-lô đang nói về thứ tự và nghĩa vụ trong “một gia đình” chứ KHÔNG PHẢI nói về việc một người đi làm ở công sở.
Phao-lô đang nói về nghĩa vụ của một “đầy tớ” đối với chủ của mình trong một thời đại mà luật pháp cho phép chế độ nô lệ. Đây là áp dụng cả về luật Môi-se, chứ không phải chỉ là luật pháp của thế giới Hy lạp - La mã cổ đại. Có nghĩa là cả luật pháp của Chúa và luật pháp của con người đều cho phép mua bán nô lệ trong thời kỳ Phao-lô viết sách Cô-lô-se.
Cho nên, “hãy hết lòng mà làm như làm cho Chúa chứ không phải làm cho người ta” là một mạng lệnh dành cho một NÔ LỆ trong bối cảnh của một GIA ĐÌNH. Chứ không phải dành cho một nhân viên tại một công sở.
Nói tóm lại, Cô-lô-se 3:23 không thể áp dụng cho công việc làm hiện tại hoặc hoàn cảnh hiện tại của em được. Tuy nhiên, ở Phi-líp 2:14-16, Phao-lô nói rằng: “Phàm làm việc gì chớ nên lằm-bằm và lưỡng-lự, hầu cho anh em ở giữa dòng-dõi hung-ác ngang-nghịch, được nên con-cái của Đức Chúa Trời, không vít, không tì, không chỗ trách được, lại giữa dòng-dõi đó, giữ lấy đạo sự sống, chiếu sáng như đuốc trong thế-gian; cho đến nỗi tới ngày của Đấng Christ, tôi có thể khoe mình rằng chẳng đã chạy vô-ích và khó-nhọc luống-công.” Phân đoạn này nói về tinh thần hầu việc Chúa và đồng công chịu khổ với người hầu việc Chúa. Vì thế, phân đoạn này có thể áp dụng vào trường hợp của em.
Lý do mình không nên lằm bằm là vì, “hầu cho anh em ở giữa dòng-dõi hung-ác ngang-nghịch, được nên con-cái của Đức Chúa Trời, không vít, không tì, không chỗ trách được, lại giữa dòng-dõi đó, giữ lấy đạo sự sống, chiếu sáng như đuốc trong thế-gian.” Nếu em là con cái thật của Đức Chúa Trời, thì em phải bỏ cái thói quen lằm bằm, khó chịu, cằn nhằn, khi làm việc Chúa đi, thì em mới chiếu sáng như đuốc trong thế gian tăm tối này được. Còn nếu em sống giống mọi người khác trong thế gian, thì em không có năng lực và thẩm quyền để tạo ra sự biến đổi trong thế giới mà em đang sống.
Ở 1 Cô-rinh-tô 15:58 thì Phao-lô nói rằng, “Vậy, hỡi anh em yêu-dấu của tôi, hãy vững-vàng chớ rúng-động, hãy làm công-việc Chúa cách dư-dật luôn, vì biết rằng công-khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô-ích đâu.” Điều này có nghĩa là mọi công tác em làm cho nhà Chúa, thì Chúa đều ghi lại để sau này ban phần thưởng cho em. Vì thế, em đừng nghĩ rằng những việc nhỏ nhặt em làm trong công việc ở môi trường Cơ Đốc đó mà Chúa không biết hoặc không ghi nhận.
Nói tóm lại, (1) Nếu em quyết định tiếp tục làm công việc trong môi trường Cơ Đốc đó, thì em nên cố gắng đừng bực dọc về công việc nữa. Làm hết lòng, hết trách nhiệm là tốt, nhưng chưa đủ. Phải vui lòng mà làm nữa thì mới ổn cho đời sống tâm linh được em ạ. Ví dụ, 2 Cô-rinh-tô 9:7 nói về sự dâng hiến, nhưng dâng hiến trong trường hợp này cũng là hầu việc Chúa, nên mình có thể áp dụng nguyên tắc thuộc linh của câu Kinh Thánh đó vào trong hoàn cảnh của em được. Và nguyên tắc thuộc linh là: Đức Chúa Trời yêu những người hầu việc Ngài cách vui lòng, không phải vì ép uổng hay vì bị bắt buộc. (2) Tuy nhiên, nếu em thấy làm việc ở vị trí hiện tại khiến cho đời sống thuộc linh của em bị vấp phạm, thì em nên nghỉ ở đó để tìm công việc khác tốt hơn cho đời sống thuộc linh của em.