Thắc Mắc:#
Anh ơi, em muốn hỏi nếu mình không biết chính nguồn gốc của mình, thì khi đó mình sẽ không biết mình là ai phải không anh? Liệu khi một người không biết rõ chính nguồn gốc của mình, thì họ sẽ dần không quan tâm chính bản thân mình là ai, thay vào đó, chỉ biết lao theo những thứ trước mắt của cuộc sống hiện tại phải không anh?
Giải Đáp:#
Em thân mến, mấy nay anh bận quá nên không có thời gian trả lời cho câu hỏi của em. Đây cũng là câu hỏi khá quan trọng chứ không tầm thường như em đã nói trong tin nhắn. Câu hỏi liên quan đến nguồn gốc của con người, là thuộc loại câu hỏi thần học bậc một, là bậc cao nhất trong hệ thống câu hỏi thần học. Câu trả lời cho câu hỏi này sẽ xác định một người là tà giáo hay chính thống giáo.
Loại câu hỏi như thế này, nếu em hỏi đúng người, thì sẽ không sao. Còn nếu em hỏi sai người, hoặc trò chuyện với sai đối tượng, thì em sẽ rất dễ mất đức tin, hoặc ít nhất nó cũng sẽ làm em bối rối và nghi ngờ về niềm tin của mình.
Cho nên, khi em hỏi anh loại câu hỏi này, thì em sẽ nghe câu trả lời từ triết lý và quan điểm thần học của anh. Khi em hỏi các học giả khác, có thể họ sẽ cho em một quan điểm khác. Vì thế, anh sẽ cho em biết anh giữ quan điểm thần học nào trước đã. Rồi từ đó mới có thể nói tiếp được.
Anh theo quan điểm thần học gọi là presupposition apologetics1. Anh không quá cực đoan giống Van Til, nhưng Van Til mà 10 thì anh cũng cỡ 9. Chứ anh không mềm mỏng giống William Craig.
Điều đó có nghĩa là: Anh tin Kinh Thánh 100% tuyệt đối, không có nhưng. Kinh Thánh là chân lý. Bất kể những gì Kinh Thánh nói là luôn luôn đúng. Không có một chỗ nào trong Kinh Thánh nói sai cả. Khi khoa học mâu thuẫn với Kinh Thánh, đó là do khoa học chưa có đủ dữ kiện thông tin để đưa ra lời giải đáp giống Kinh Thánh, và vì thế, khoa học sai, chứ Kinh Thánh không bao giờ sai. Vì Kinh Thánh là Lời của Đức Chúa Trời.
Do đó, anh luôn bắt đầu mọi việc từ Kinh Thánh. Mọi thắc mắc về đời sống, anh đều vào Kinh Thánh để tìm câu trả lời. Mọi thắc mắc về khoa học, anh không quan tâm lắm. Anh hiểu đơn giản rằng, tất cả mọi định luật trong thiên nhiên, trong toán học, và trong khoa học, đều là do Đức Chúa Trời thiết lập và quy định. Tất cả những quy luật và định luật đó đã có sẵn từ khi sáng thế. Nhưng con người từ từ tìm ra khi con người học hỏi và trở nên khôn ngoan hơn. Chứ khoa học không sáng tạo ra bất cứ một định luật hay quy luật nào cả. Anh cũng không quan tâm đến khoa học cho lắm, vì sự hiểu biết về khoa học không có giá trị đời đời.
Ví dụ, khi lên đến thiên đàng, đó là một thế giới không có bệnh tật và chết chóc, cho nên mọi ngành nghề liên quan đến y học đều không có một giá trị nào trên thiên đàng. Vậy tại sao anh phải bỏ thời gian trên đất để đi học những thứ đó hay để nghiên cứu những thứ đó. Anh khâm phục những người đi tiên phong và nghiên cứu những ngành nghề về y học, và anh tôn trọng nghề nghiệp đó. Nhưng nếu Chúa Giê-xu có thể kêu gọi kẻ chết sống lại thì tất cả những phát minh về y học không có một giá trị tuyệt đối trong suy nghĩ của anh. Lý do là vì đối với anh, sự cầu nguyện có thể chữa mọi thứ bệnh tật, NẾU CHÚA MUỐN THẾ. Còn nếu Chúa muốn một người phải chết, thì không có một thầy thuốc nào có thể ngăn cản được. Đó là triết lý sống của anh. Bây giờ qua đến câu hỏi của em.
“Nếu mình không biết chính nguồn gốc của mình, thì khi đó mình sẽ không biết mình là ai phải không anh?”
Em nói, “Nếu mình không biết chính nguồn gốc của mình.” Chỗ này có lẽ em nói chưa rõ. Nên anh muốn hỏi em là, chữ “nguồn gốc” mà em muốn nói đến ở đây là gì? Em muốn nói về nguồn gốc của loài người? Hay em muốn nói về nguồn gốc của NK? (Vì em dùng chữ “mình” nên anh tạm thời dùng em làm thí dụ luôn).
Thứ nhất, về nguồn gốc của em, cũng như nguồn gốc của anh thì thế này. Thật sự thì anh cũng chỉ biết đến đời ông nội, ông ngoại của anh thôi. Anh còn chưa biết ông cố nội, cố ngoại của anh tên gì nữa. Bố mẹ anh cũng chả quan tâm đến mấy cái đó để nói với anh nữa. Nên anh nghĩ nếu em biết nguồn gốc của em đến 9 đời thì em là siêu nhân rồi đấy.
Nhưng em cứ nghĩ thế này. Nếu gia đình em giữ gia phổ kỹ lưỡng và giữ được gia phổ đến 100 đời, thì em sẽ tính như sau: 100 đời nhân cho mỗi đời khoảng 80 năm tuổi, thì em sẽ biết nguồn cội của em trong khoảng 8000 năm qua, là khoảng năm 5976 trước Công nguyên. Nhưng sự thật là, “Ai có thể biết được tổ tiên của mình qua 100 đời được cơ chứ?”
Vậy, câu hỏi của anh là, “Nếu em không biết tổ tiên đầu tiên của em là ai, em cảm thấy thế nào? Em có nghi ngờ về bản thể của mình không? Em tiếp tục muốn sống, hay muốn chết cho rồi vì nghĩ rằng tổ tiên của tôi mà tôi còn không biết là ai, tôi thật có lỗi với tổ tiên?” Nếu em cảm thấy những câu hỏi vừa rồi của anh là tào lao, thì có nghĩa là em đang rất tỉnh táo đấy.
Thứ hai, về nguồn gốc của loài người thì chúng ta biết loài người từ đâu ra. Sáng thế ký dạy chúng ta về sự sáng tạo thế giới và sự tạo dựng con người. Đức Chúa Trời hiểu rõ rằng con người sẽ có sự tò mò muốn biết nguồn gốc của mình, cho nên ngay sau câu chuyện cuối cùng của gia đình đầu tiên, là câu chuyện Ca-in giết A-bên, trong Sáng thế ký 4, thì Kinh thánh lập ngay một bản gia phổ trong Sáng thế ký 5.
Sau đó, đến Sáng thế ký 6, Kinh Thánh mô tả về tình trạng tội lỗi của con người, là lý do dẫn đến trận đại hồng thủy được chép trong Sáng thế ký đoạn 7-9. Đến đoạn 10, Kinh Thánh lại cho chúng ta một bảng gia phổ dài khác, là bảng gia phổ bắt đầu từ Nô-ê, là gia đình sống sót duy nhất sau nước lụt. Đến Sáng thế ký đoạn 11, Kinh Thánh cho chúng ta biết nguồn gốc của ngôn ngữ. Qua đến Sáng thế ký đoạn 12, chúng ta bắt đầu đi vào lịch sử tuyển dân của Đức Chúa Trời.
Trên thực tế, có rất nhiều tài liệu từ thế giới cổ cận đông kể lại những câu chuyện na ná giống những câu chuyện mà Kinh Thánh kể trong Sáng thế ký đoạn 1 đến đoạn 11. Nhưng anh chỉ tin những gì Kinh Thánh nói là sự thật về nguồn gốc của con người. Còn lại, các tài liệu khác từ thế giới cổ cận đông thì anh đọc cho biết chứ anh không tin.
Dựa vào những chi tiết về gia phổ này kia trong Kinh Thánh, và dựa vào khảo cổ học, người ta mới tính ra số niên đại của những nhân vật hay triều đại trong Kinh thánh. Rồi từ đó tính ra số tuổi tương đối của trái đất. Cho tới nay, các nhà nghiên cứu Kinh Thánh cho rằng lịch sử thế giới bắt đầu từ năm 2500 trước công nguyên. Điều này dựa vào việc tổng hợp các dữ liệu khảo cổ và hệ thống thiên văn của triều đại thứ 12 và triều đại thứ 18 của Ai-cập. Đây là sau sự kiện tháp Ba-bên trong Sáng thế ký 11. Còn lại, chúng ta không có thông tin về ngày tháng và niên đại của sự kiện tháp Ba-bên, cơn đại hồng thủy, sự sa ngã của loài người, hay ngày tháng năm của sự sáng tạo. Vì lý do này, cho nên khoa học mới nói là trái đất có mấy triệu năm lịch sử dựa vào các dữ liệu hóa thạch mà họ tìm được. Anh thì không nghĩ trái đất “già” đến như vậy đâu. Anh nghĩ trái đất khoảng 6000 năm tuổi thôi.
Tuy nhiên, nan đề lớn nhất nằm ở đây là lịch sử khảo cổ học Thánh Kinh. Công cuộc khảo cổ học Thánh Kinh bắt đầu vào năm 1838 và 1852 bởi nhà sáng lập ngành học về xứ Palestine là Giáo sư Edward Robinson của Union Theological Seminary. Nhưng mãi đến năm 1890 thì người ta mới có một cuộc khảo cổ đầu tiên mang tính chất và tiêu chuẩn “khoa học” tại xứ thánh, được thực hiện tại Tell el-Hesi do W. M. Flinders Petrie lãnh đạo dưới sự giám sát của Palestine Exploration Fund. Mãi đến năm 1908 thì nước Mỹ mới có cuộc khảo cổ học Thánh Kinh đầu tiên thực hiện tại Samari vào năm 1908 do George A. Reisner của Harward University lãnh đạo.
Như em thấy đấy, khảo cổ học Thánh Kinh là một ngành học rất non trẻ, có số tuổi mới hơn trăm năm. Và thực sự thì mình mới chỉ đào được khoảng 1% của những gì Kinh Thánh nói đến. Cho nên, thông tin chúng ta có là còn rất ít.
Thứ ba, nhưng “không biết về nguồn gốc của mình” và “không biết mình là ai” là hai điều hoàn toàn không có liên quan đến nhau. Anh hoàn toàn không biết gì về nguồn gốc của anh, anh cũng hoàn toàn không biết gì về niên đại của con người kể từ sự kiện tháp Ba-bên đổ về trước. Nhưng, anh biết rất rõ anh là ai và anh được sinh ra để làm gì, rồi khi chết thì anh sẽ đi về đâu.
Đối với anh, lý do duy nhất mà một người không biết mình là ai là vì người đó không có ở trong Đấng Christ. Thánh Kinh chép, “For in him we live, move, and have our being” (Công vụ 17:28). Một người ở ngoài Đấng Christ thì sẽ không biết mình là ai, mình sống ở trên đời để làm gì, và khi chết thì mình sẽ đi về đâu. Người ở ngoài Đấng Christ có thể biết rất nhiều về khoa học và khảo cổ học tự do, và họ có thể biết về Big Bang, Lỗ Đen, này kia, nhưng họ vẫn không biết họ là ai và sống để làm gì, rồi chết sẽ đi về đâu. Còn người ở trong Đấng Christ như anh thì anh chả biết gì về Lỗ Đen, Big Bang, hóa thạch, khủng long này kia, nhưng anh biết rõ anh là ai, từ đâu đến, sống để làm gì, và chết thì đi về đâu.
Nói tóm lại là, “KHÔNG! Không biết rõ nguồn gốc của mình không hề có liên quan và cũng không thể ngăn chặn một người biết mình là ai.” Chỉ cần người đó ở trong Đấng Christ, thì người đó sẽ biết mình là ai.
“Liệu khi một người không biết rõ chính nguồn gốc của mình, thì họ sẽ dần không quan tâm chính bản thân mình là ai, thay vào đó, chỉ biết lao theo những thứ trước mắt của cuộc sống hiện tại phải không anh?”
Phần đầu của câu hỏi này cũng giống phần đầu của câu hỏi trước. Cho nên, anh bỏ qua. Phần sau của câu hỏi này cũng tương tự câu hỏi trước, nên anh sẽ trả lời giống giống như thế:
Thứ nhất, “Không biết rõ nguồn gốc của mình” và “dần dần không quan tâm đến chính bản thân mình là ai” là hai việc không liên quan đến nhau. Dù vậy, đúng là có những người vì không biết nguồn gốc của mình nên đã sống bất cần đời, sống không biết ngày mai, và nghĩ rằng, “Kệ nó đi, sống lầy đi, chết là hết, lo gì.” Nhưng đó là một cú lừa ngoạn mục của ma quỷ dành cho những người không tin, không biết, và không thờ phượng Chúa.
Thứ hai, khi một người chỉ biết lao theo những thứ trước mắt của cuộc sống hiện tại, thì sẽ có rất nhiều lý do ẩn chứa phía sau, và mỗi người mỗi cảnh, chứ không phải đơn giản chỉ là do họ không biết nguồn gốc của họ mà thôi.
Có thể họ từng bị bồ đá, thất tình nên lao vào công việc để tìm quên những dĩ vãng đau buồn.
Có thể họ có quá nhiều gánh nặng cơm áo gạo tiền trên vai và phải lo cho quá nhiều người trong gia đình, cho nên họ quên luôn bản thân mà lao vào công việc để kiếm sống.
Có thể họ đặt sai thứ tự ưu tiên trong đời sống và nghĩ rằng tiền có thể mua được tất cả nên họ lao đi làm để tìm kiếm những điều thuộc về vật chất.
Có thể họ từng bị khinh chê vì nghèo thiếu, nên họ quyết đi làm, chết sống để kiếm tiền, nhằm trả thù miệng đời.
Có hàng vạn lý do như thế cho một người chỉ lao vào những lợi ích trước mắt và chỉ lo kiếm tiền em ạ. Nói tóm lại, việc một người lao vào những thứ trước mắt của cuộc sống hiện tại là bằng chứng của một cuộc đời chưa biết Chúa và chưa biết mục đích của Chúa trên đời sống của mình là gì.
Anh nhắc lại điều anh vẫn hay nói trong các bài dạy Kinh Thánh của anh nhé:
- Thê thảm nhất là khi một người không biết mình là ai.
- Khó khăn nhất là khi một người phải vượt qua chính mình.
- Và nguy hiểm nhất là khi một người đánh mất chính mình.
Chúng ta là những người ở trong Đấng Christ, chúng ta biết mình là ai, mình từ đâu đến (mình được sanh lại bởi Thánh Linh Chúa), mình sống để làm gì, và khi chết thì mình sẽ đi về đâu. Còn lại, khi em ra đường và gặp bất cứ một người nào đi trên đường, rồi em hỏi họ câu, “Bạn là ai?” thì họ sẽ nói tên của họ cho em nghe và công việc mà họ làm. Đó là tất cả những gì họ biết về chính họ.
Còn anh, anh biết anh là đầy tớ chân thật của Đức Chúa Trời hằng sống, anh được sinh ra để bước vào mối quan hệ với Đấng tạo ra anh. Trong mối quan hệ này, anh biết được Ngài kêu gọi anh phải làm gì để được biến đổi trở nên giống con của Ngài, là Chúa Giê-xu; từ đó, anh biết rằng khi chết thì anh sẽ được gặp lại Đấng mà anh đã yêu thương, thờ phượng, và hầu việc suốt một đời.
Presupposition Apologetics: Biện giáo tiền giả định là một trong bốn cách tiếp cận chính đối với biện giáo, cùng với biện giáo cổ điển (classical apologetics), biện giáo bằng chứng (evidential apologetics) và biện giáo kinh nghiệm hoặc biện giáo tường thuật (experiential or narratival apologetics). Mỗi cách tiếp cận này đều có sự nhấn mạnh khác nhau vào vai trò của lý trí và sự mặc khải đặc biệt (như Kinh Thánh hoặc phép lạ) trong biện giáo. Biện giáo tiền giả định là một cách tiếp cận biện giáo nhằm mục đích trình bày cơ sở hợp lý cho đức tin Cơ Đốc và bảo vệ đức tin này trước những chống đối bằng cách vạch trần những sai sót về mặt logic của các thế giới quan khác, và do đó chứng minh thuyết hữu thần trong Kinh Thánh là thế giới quan duy nhất có thể tạo ra ý nghĩa nhất quán về thực tại. ↩︎