Skip to main content

VÌ CHÚA GIÊ-XU LÀ THẦN, NÊN MỌI VIỆC NGÀI LÀM KHI CÒN TRÊN ĐẤT ĐỀU QUÁ DỄ ĐỐI VỚI NGÀI ?

·3798 words·18 mins·
Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

Thắc Mắc:
#

Anh ơi, em chợt có một suy nghĩ như thế này, cần anh giải đáp cho em với. Cũng đến ngày Giáng Sinh rồi, em biết là Chúa đã đến, sống một đời sống trọn vẹn, chết thay, sống lại vì em. Cơ mà em ngẫm thấy là Chúa chính là Đức Chúa Trời, mọi thứ đều theo đúng kế hoạch của Chúa. Chúa phải đến, Chúa phải vô tội, chết thay, và sống lại, thì giống như một kịch bản được viết sẵn tất cả các tình tiết, chỉ cần theo đó là được. Với cả việc Chúa là Chúa, thì liệu tất cả những việc như trên có khó quá với Chúa không?

Bên cạnh đó thì em sống thì học theo gương Chúa, trở nên giống Chúa càng thêm, điều này với một con người như em thì em thấy khó. Nhưng mà để Chúa sống một cuộc đời như thế, với tất cả các giai đoạn như vậy có khó không anh?

Về bản thân em thấy không khó với Chúa, bởi Ngài là Chúa mà? Với cả nếu xét về cuộc đời như Chúa, thì kiểu như chỉ có “thần thánh” mới làm được. Về con người mình, mình thán phục điều đó, nhưng với Chúa thì em nghĩ kiểu như nó dễ ẹc, có gì đâu mà thán phục.

Thì túm lại là em cảm thấy mọi thứ như một kịch bản viết sẵn, không có gì để mà “wow”, và về Chúa thì em cảm thấy những gì Chúa làm quá dễ dàng với Chúa, dù có sống trọn vẹn, chết đi rồi sống lại thì cũng giống như đằng nào cũng chết một cái, chịu đau một cái, rồi sống lại như kế hoạch, như kịch bản thôi, có gì khó đâu, cũng không có gì để mà “wow”. Thì em cũng bối rối trong chuyện này, kiểu như cảm giác như đang xem nhẹ chương trình cứu chuộc, hay là xem nhẹ sự hi sinh của Chúa đã làm cho đời sống em vậy á, nên em nghĩ là em cần phải giải quyết thắc mắc này.

Giải Đáp:
#

Em thân mến, đúng như em nói, đây là một vấn đề cấp bách mà mình cần phải giải quyết ngay lập tức. Nên anh sẽ giải đáp cho thắc mắc của em. Anh cầu nguyện xin Chúa cảm động lòng của em, và Thánh Linh của Chúa Trời sẽ khiến tâm trí em mở ra để thấu hiểu bề rộng, bề sâu, và bề cao trong lời của Chúa Trời, và từ đó em sẽ trút được gánh nặng em đang đeo trên vai.

“Phải chăng chương trình cứu chuộc nhân loại mà Chúa Giê-xu thực hiện là một kịch bản có sẵn?”
#

Anh sẽ đi ngược lại hai điều em hỏi, và bắt đầu với vấn đề “kịch bản,” vì chúng ta phải bắt đầu từ đây thì mới hiểu những vấn đề còn lại được. Em nói đúng! Tất cả chỉ là kịch bản trong câu chuyện lớn của Đức Chúa Trời, gọi là “lịch sử cứu chuộc.” Điều không thể tưởng tượng trong suy nghĩ của chúng ta đó là kịch bản này đã được dàn dựng từ trước khi Đức Chúa Trời dựng nên trời đất nữa (Ê-phê-sô 1:4). Tại sao?

Vì Ngài rất yêu con người (Ê-phê-sô 1:5). Cho nên, việc A-đam và Ê-va ăn trái cấm hoàn toàn không có gì là ngạc nhiên với Đức Chúa Trời cả. Ngài biết trước hết mọi việc, nhưng vẫn tạo ra con người với ý chí tự do, để con người có quyền lựa chọn: Hoặc vâng lời Ngài, hoặc nghe theo sự lừa dối của ma quỷ. Thật ra, trong vườn Ê-đen, Đức Chúa Trời đã cho con người một cơ hội để đạt được sự sống đời đời. Nhưng, con người đã bỏ qua cơ hội đó. Đó là, Ngài dựng nên cây sự sống. Hễ ai ăn trái của cây này thì sẽ sống đời đời. Nhưng A-đam và Ê-va chưa kịp ăn trái cây sự sống thì đã ăn trái cấm trước. Nên Đức Chúa Trời chặn con đường đến cây sự sống để không ai đến mà hái ăn được nữa (Sáng thế ký 3:22-24). Chú ý: Mình cần nhớ rằng, vì A-đam được dựng nên từ bụi đất (Sáng thế ký 2:7). Điều này có nghĩa là thân thể ban đầu của A-đam là thân thể có khả năng chết, chứ không phải đây là thân thể có thể sống đời đời. Muốn sống đời đời, A-đam cần ăn trái của cây sự sống, nhưng A-đam đã không còn cơ hội ăn trái cây này.

Đức Chúa Trời vì tội lỗi của A-đam và Ê-va mà chặn con đường đi đến cây sự sống. Lý do là vì đó không còn là phương pháp phù hợp để con người đạt được sự sống đời đời nữa. Đức Chúa Trời cần có một chương trình khác, một phương pháp khác phù hợp hơn để đem con người đến sự sống đời đời: Đó là thông qua đức tin đến Danh Con của Ngài là Chúa Giê-xu Christ. Muốn có điều này xảy ra, thì Chúa Giê-xu phải giáng sinh. Ngài giáng sinh là để cất tội lỗi của thế gian đi (1 Giăng 3:5) và để hủy phá công việc của ma quỷ đã thực hiện từ buổi ban đầu (1 Giăng 3:8). Chúa Giê-xu làm được điều này khi Ngài chết thay cho tội lỗi của con người trên cây thập tự (1 Giăng 3:16a). Từ đó, tất cả những người tin vào dòng huyết cứu chuộc của Chúa Giê-xu thì đều được Đức Chúa Trời nhận làm con (Ê-phê-sô 1:5). Và hễ ai được Ngài nhận làm con, thì Ngài ban cho một đặc quyền rất lớn mà anh có hỏi đố các em đó.

Nói tóm lại, đúng như em nói, việc Chúa Giê-xu giáng sinh, sống một cuộc đời trọn vẹn theo luật pháp Môi-se, chịu khổ, chết trên cây thập tự, sống lại, thăng thiên, rồi sẽ quay trở lại lần thứ hai để tiếp đón những người tin nhận Ngài về ở với Ngài đời đời, là những tình tiết trong một câu chuyện lớn của Đức Chúa Trời.

“Chúa Giê-xu sinh ra, sống một đời sống công bình trọn vẹn, chịu chết trên cây thập tự. Thực hiện tất cả những việc này đối với Chúa Giê-xu có dễ quá không, vì dù gì Ngài cũng là Chúa mà (là Thần thì Ngài làm gì mà chẳng được)?”
#

Bây giờ anh sẽ giải quyết đến câu hỏi là Chúa sống một cuộc đời như vậy có khó không, hay là quá dễ với một người gọi là Chúa và có thần tính như Ngài.

Trước hết, anh muốn nói với em một thông số như thế này. Nếu em có thể hỏi tất cả những học giả Thánh Kinh và các nhà thần học chánh thống trên thế giới này câu hỏi là, “Bạn có biết tại sao Chúa Giê-xu lại chịu giáng sinh làm người, rồi chết thay cho nhân loại như vậy hay không?” thì anh bảo đảm với em là không một ai, không một ai, có câu trả lời cả. Họ sẽ không bao giờ hiểu tại sao Chúa Giê-xu lại chấp nhận làm một việc như thế. Và họ lại càng không thể hiểu vì sao Chúa Giê-xu lại yêu họ đến thế và chọn họ làm con cái của Ngài.

Họ không hiểu là vì ĐÓ LÀ MỘT VIỆC QUÁ KHÓ ĐỂ MỘT ĐẤNG GỌI LÀ CHÚA NHƯNG LẠI CHẤP NHẬN LÀM VIỆC ẤY.

Kinh thánh thường chép vắn tắt, rồi Kinh thánh là lời Đức Chúa Trời cho nên có những chi tiết trần tục mà người ta không chép vào. Nhưng em phải hiểu rằng đã là con người thì ai cũng phải ăn, uống, đi tiêu, đi tiểu, bệnh tật, đau yếu, lúc buồn, lúc vui, có lo lắng, có đói bụng, có khát nước, có sợ hãi. Em bé còn nhỏ thì phải bú vú mẹ, phải quấn tã, phải tập đi, tập đứng, tập chạy, tập nói. Chúa Giê-xu cũng phải học tập thì mới biết mới hiểu lời của Đức Chúa Trời. Chứ Chúa không như truyện thánh Gióng đâu em. Dầu vậy, vì mối quan hệ của Chúa Giê-xu với Chúa Cha là rất thân mật nên nhận thức về sứ mạng của Ngài trên đất là rất sớm. Ví dụ, từ năm 12 tuổi, Chúa đã hiểu Ngài cần làm theo sứ mạng của Cha trên trời rồi (Lu-ca 2:49). Với lại, Chúa Giê-xu là con cả trong một xã hội mà trẻ con có phần trưởng thành hơn xã hội của chúng ta, cho nên việc Chúa nhận thức sớm ở tuổi 12 là chuyện bình thường. Các nhà giải kinh đều cho rằng Ma-ri, mẹ Chúa, đã mang thai Chúa khi còn ở tuổi thiếu niên ấy em ạ. Điều đó cho thấy trẻ em ở xã hội Chúa Giê-xu thời bấy giờ khá là trưởng thành.

Giờ anh sẽ liệt kê những việc mà Chúa Giê-xu phải làm khi Ngài chấp nhận đi theo kịch bản của Chúa Cha nhé.

  1. Chấp nhận chui ra từ vùng sinh dục kín của người phụ nữ, là loài người hay chết mà chính Ngài đã tạo nên (Phi-líp 2:6-7). Em nghĩ rằng vì Chúa Giê-xu là Chúa nên việc gì mà chả làm được phải không? Em nghĩ thế là vì em chưa bao giờ là Chúa cả. Ở địa vị càng cao, thì con người càng khó làm những việc tầm thường của những con người thuộc đẳng cấp thấp hơn mình. Huống chi là Chúa của cả vũ trụ này. Thời gian trước, anh có đi làm bồi bàn ở nhà hàng. Có một anh kia, cũng là người có chức danh Mục sư, đến nhà hàng ăn và thấy anh làm bồi bàn. Sau đó, anh đó đi nói với người khác là, “Thằng đó lúc trước làm lãnh đạo trong nhà thờ, giờ phải đi làm bồi bàn, thì chắc cũng nhục mặt lắm rồi, nên mới không còn dám đi gặp ai nữa.” Tâm lý người Việt chúng ta là, hễ là lãnh đạo thì không làm việc thấp hèn của tầng lớp ô sin. Giờ em muốn thử, thì em có thể thử như sau. Em thi vào viện thần học. Học cho tốt nghiệp để được gọi là Mục sư Nhiệm chức đi. Sau đó, em ra hội thánh hay điểm nhóm gì đó để quản lý một điểm nhóm, hoặc làm quản nhiệm một vài năm. Rồi em xin nghỉ một năm. Sau đó, em xin vào làm công việc dọn dẹp rác và chùi nhà vệ sinh của một cái trường nào đó cũng được. Hoặc em xin đi làm phụ việc, làm ô sin tại nhà của một tín đồ giàu có mà em từng làm quản nhiệm á, thì em sẽ phần nào hiểu được cái cảm giác Đức Chúa Trời mà chui ra từ vùng sinh dục kín của người phụ nữ tầm thường và hay chết là thế nào.

  2. Ngài sống đời sống vâng phục hạ mình (Phi-líp 2:7-8). Phao-lô nói, “Chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí, chết trên cây thập tự.” Em nghĩ Chúa Giê-xu là Chúa nên những việc này quá dễ làm. Không đâu em, nếu đây là những việc dễ làm thì một nhà thần học đỉnh cao như Phao-lô không có nhắc đến những chi tiết này làm gì đâu. Không những ông nhắc đến, mà ông còn kêu gọi các tín hữu tại thành phố Phi-líp phải có cái tâm tình này giống Chúa, ông nói: “Hãy có đồng tâm tình như Đấng Christ đã có.” Lý luận của Phao-lô là lý luận thuận. Ông hiểu đơn giản thế này: Nếu Chúa Giê-xu, là Con Đức Chúa Trời, mà chấp nhận làm điều đó, thì anh em cũng phải học theo Ngài mà có đồng tâm tình của Ngài. Nói cách khác, Phao-lô nói rằng: Việc khó như vậy mà Con Đức Chúa Trời cao quý có thể làm được, thì chúng ta là ai mà nghĩ mình cao quý đến độ không làm được những việc tầm thường mà Chúa Trời cao quý đã làm.

  3. Ngài chấp nhận cám dỗ. Về việc này, người ta đặt ra câu hỏi là, “Chúa có khả năng phạm tội, nhưng Ngài chọn con đường không phạm tội?” Hay là,“Vì Chúa là Chúa nên Chúa không có khả năng phạm tội, và vì thế, dù Chúa có bị cám dỗ, thì Chúa cũng không bao giờ phạm tội?” Cái này em cũng tự suy luận được mà, phải không? Nếu Chúa Giê-xu là Chúa và không có khả năng phạm tội, thì Chúa chịu cám dỗ để làm trò hề cho cả nhân loại à? Không! Chúa là con người 100%, Chúa Giê-xu hoàn toàn có khả năng phạm tội, nhưng Ngài chọn con đường không phạm tội. Cám dỗ của Chúa Giê-xu đặc biệt ở chỗ Ngài đã chiến thắng cám dỗ và không phạm tội. Tại sao nó đặc biệt? Em thử tưởng tượng thế này nhé. Em ra trận và chiến đấu với kẻ thù. Nhưng trước khi em bắn một phát đạn nào với kẻ thù, thì cấp trên đã ra lệnh đầu hàng. Như vậy, em sẽ KHÔNG BAO GIỜ biết được kẻ thù của em có sức mạnh quân sự đến bao nhiêu. Chỉ khi nào em chiến đấu đến cuối cùng, thì em mới biết kẻ thù mạnh đến dường nào và dùng những chiêu thức gì để chiến đấu với em. Cũng vậy, chúng ta bước vào cám dỗ, chưa gì chúng ta đã đầu hàng và ngã gục, cho nên chúng ta sẽ không bao giờ biết cám dỗ nó mạnh thế nào và Sa-tan nó dùng chiêu thức gì để đối đầu với chúng ta. Còn Chúa Giê-xu thì đi đến hết con đường cám dỗ, nên Ngài hiểu cám dỗ mạnh đến thế nào và Sa-tan có những chiêu thức gì để cám dỗ chúng ta. Và vì thế, Ngài mới có khả năng thông cảm với tất cả những cám dỗ mà chúng ta trải qua (Hê-bơ-rơ 4:15). Sách Hê-bơ-rơ 2:18 cũng nói là Ngài chịu khổ khi chịu cám dỗ. Nếu Chúa Giê-xu chỉ dùng thần tính, thì không cần thiên sứ đến trợ giúp sau 40 ngày kiêng ăn và chịu cám dỗ đâu (Mác 1:13). Nếu Chúa Giê-xu chỉ dùng thần tính, thì Chúa đã không đói. Mà Chúa đã không đói, thì cám dỗ hóa đá thành bánh có ý nghĩa gì đâu chứ? Cho nên, việc Ngài thắng hơn cám dỗ là một việc rất khó mà Chúa Giê-xu đã trải qua trong thân xác của một con người.

  4. Chúa chịu chết. Con người chúng ta sẽ không bao giờ hiểu nổi sự kinh khủng của việc mang tội lỗi của nhân loại lên thân thể của Ngài. Đúng, Chúa Giê-xu biết rằng Ngài sẽ chết và sẽ sống lại. Nhưng đó không phải là điều khiến Ngài chấp nhận bước lên thập tự. Ngài bước lên thập tự là vì Ngài yêu nhân loại và vì Ngài vâng lời Cha trên trời. Bước lên thập tự, Ngài phải trải qua BA điều kinh khủng nhất: (1) Mang tội lỗi của nhân loại trên thân thể Ngài, (2) bị Chúa Cha xa lánh, và (3) kinh nghiệm sự chết. Mức độ kinh khủng trong ba điều này được thể hiện trong việc CHÚNG CHỈ XẢY RA MỘT LẦN TRONG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI. Nó kinh khủng đến độ Chúa cất tiếng lên kêu rằng: “Ê-lô-i, Ê-lô-i, lam ma sa bách tha ni” (Mác 15:34). Ba Ngôi Chúa Trời có một điều kỳ diệu đó là cả Ba Ngôi rất khắng khít với nhau. Nếu không có sự tạo dựng, thì tự Ba Ngôi Chúa Trời cũng tự tìm thấy niềm vui, thỏa lòng và chả cần ai vì họ tràn ngập tình yêu thương cho nhau. Cho nên, khi Chúa Cha ngoảnh mặt khỏi Chúa con thì giống như trái đất không còn mặt trời nữa vậy. Đó là một chuyện không thể tưởng tượng được. Tất cả những điều này diễn ra một cách kinh khủng thế, cho nên Chúa mới nói trong vườn Ghết-sê-ma-nê rằng: “Linh hồn ta buồn rầu lắm cho đến chết” (Mác 14:24, Ma-thi-ơ 26:37-38)).Rồi Chúa cầu nguyện mà mồ hôi tuôn ra như giọt máu (Lu-ca 22:44). Nếu em nghĩ vì Chúa Giê-xu là Chúa nên tất cả những điều này quá dễ đối với Chúa, thì em rơi ngay vào cái thuyết tà giáo gọi là Docetism. Thuyết này họ nói giống như em nghĩ vậy, họ nghĩ là Chúa Giê-xu không có nhân tính, nên làm gì cũng dễ cả. Em cần nhớ là Chúa Giê-xu đi truyền giáo mệt đến độ lên thuyền Chúa ngủ gục luôn, nên các môn đồ bị bão mà Chúa không hề biết (Mác 4:35-38).

  5. Chúa mang vết thương mãi mãi. Trước khi Chúa Giê-xu giáng sinh, Ngài chỉ có thần tính. Sau khi giáng sinh, Ngài dính luôn thêm cái nhân tính. Ngay bây giờ, ngồi bên hữu Chúa Cha, Ngài vẫn mang cái nhân tính mà Ngài đã có sau khi giáng sinh. Vết thương nơi tay, nơi chân, và nơi hông của Ngài vẫn còn đó, không mất đi. Để nhắc cho cõi thiên thu biết về việc khó khăn nhất mà chỉ có Chúa Giê-xu mới có thể làm được vì Ngài rất yêu em và anh.

Chúa Giê-xu là anh hùng của cả nhân loại vì Ngài làm một việc rất khó mà không ai làm được. Ngài làm được việc khó khăn ấy không phải vì Ngài dùng quyền phép để làm, nhưng vì Ngài yêu em và anh. Không có chỗ nào trong Kinh thánh bảo rằng Chúa dùng phép lạ để chiến thắng cám dỗ cả. Không có chỗ nào trong Kinh thánh bảo rằng Chúa dùng phép lạ để chui ra từ trong bụng Ma-ri cả. Không có chỗ nào trong Kinh thánh nói rằng Chúa dùng phép lạ để chịu nhục và vâng phục cả. Cũng không có chỗ nào trong Kinh thánh nói là Chúa dùng phép lạ để chịu chết cả. Câu Chúa nói trên thập tự, “Con xin giao phó linh hồn con trong tay Cha” (Lu-ca 23:46), có nghĩa là Ngài giao số phận còn lại của Ngài trong tay Đức Chúa Trời vì Ngài biết người chết thì không thể TỰ sống lại. Chỉ có Đức Chúa Trời mới khiến người chết sống lại. Vì thế, đó là câu nói tin cậy rằng Đức Chúa Trời sẽ khiến Ngài sống lại để minh chứng cho mọi mắt thấy rằng Ngài là Con của Đức Chúa Trời. Em đọc cả Kinh thánh sẽ không thấy chỗ nào nói Chúa Giê-xu tự sống lại cả. Tất cả động từ sống lại khi dùng cho Chúa Giê-xu đều ở thể bị động. Ngay cả dùng thần tính để làm phép lạ, đó cũng không phải do Ngài tự làm. Tất cả đều do quyền phép của Đức Chúa Trời thực hiện qua Chúa Giê-xu. Ví dụ, khi Chúa hóa bánh, Ngài cầm năm cái bánh và hai con cá rồi ngẩng mặt lên trời mà cầu nguyện. Đời sống cầu nguyện và tương giao giữa Ngài và Chúa Cha là sâu nhiệm hơn sự hiểu biết của chúng ta rất nhiều.

Nói tóm lại, KHÔNG có một việc nào Chúa Giê-xu làm mà dễ cả. Và tất cả những việc Ngài làm được KHÔNG phải vì Ngài là Chúa nên làm cách dễ dàng. Tất cả đều do năng lực của sự cầu nguyện, cộng với năng lực từ Chúa Cha ban cho, và sức mạnh của tình yêu mà Ngài dành cho nhân loại, đã khiến Ngài có thể làm những điều mà Ngài đã làm. Chúa Giê-xu KHÔNG BAO GIỜ dùng phép lạ để sống đời trọn vẹn, vì nếu như thế, thì huyết của Ngài sẽ không đủ tiêu chuẩn để cứu nhân loại. Lý do là vì, chỉ có huyết của con người mới chuộc tội cho con người được. Chúa Giê-xu phải sống như một con người bình thường, thì mới chuộc tội cho em và anh được.

Kết:
#

“Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, tức là cho những kẻ tin đến Danh Ngài.” (Giăng 1:12)

NHẬN là chấp nhận những điều Chúa Giê-xu đã làm cho và vì đời sống thuộc linh của em. Sự chấp nhận này phải dẫn đến lòng biết ơn sâu sắc trong em. Nếu em còn coi nhẹ những điều Chúa Giê-xu đã làm cho đời sống thuộc linh của em, thì em chưa hề NHẬN Ngài vào đời sống mình. TIN ĐẾN DANH có nghĩa là tin chính con người và bản thể của Chúa Giê-xu. Đó là tin vào thần tính và nhân tính của Ngài. “Danh” không phải là “tên” mà là “chính con người đó với bản chất của con người đó.”

Trong suốt quãng đời còn lại, em phải tự hỏi mình rằng, “Tôi đã nhận và đã tin đến Danh Chúa Giê-xu hay chưa?” cho đến khi nào em quỳ gối xuống và nói với Chúa rằng, “Lạy Cha yêu dấu, lâu nay con chưa từng nhận Ngài và tin Danh của Ngài như Ngài xứng đáng nhận được từ tấm lòng của con. Con xin Cha tha tội cho con và nhận con làm con của Ngài. Xin giúp con trong chỗ con không tin hoặc không thể tin, để con có thể đầu phục Ngài hoàn toàn và để con có thể nhận Ngài và tin Ngài giống như Ngài mong muốn. Con xin dâng tấm lòng của con cho Cha.”

Còn nếu không thì em vẫn mãi mãi là người lạ trong nhà của Đức Chúa Trời mà thôi. Anh cầu nguyện cho em để Chúa giúp em trong những chỗ khó tin, khó chấp nhận nhất trong lẽ thật của lời Ngài, rồi từ đó em có thể tin dù em chưa thật sự hiểu hết nhé. Tin trước đi em, rồi Chúa sẽ ban cho sự hiểu biết để thấu hiểu những điều mầu nhiệm.