Skip to main content

CHÚNG TA TRÔNG CHỜ ĐIỀU GÌ?

·1256 words·6 mins·
Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

Mùa Xuân, mùa của những ước mơ và hi vọng mới. Ngày Xuân, ngày của những khởi đầu mới khi cánh cửa của năm cũ đã khép lại. Ngày cũ, tháng cũ, năm cũ đã đi qua và sẽ không còn quay lại nữa. Những kỷ niệm cũ cũng lui vào quá khứ, có cái đã mờ nhạt, có cái vẫn còn đậm nét, nhưng tất cả đều đã ở đằng sau chúng ta.

Khi chồi non nẩy lộc sau giấc ngủ đông, vạn vật lại bắt đầu một vòng thời gian mới với bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Trẻ con nô nức trông chờ quần áo mới, được ăn những miếng bánh mứt thơm ngon, ngọt dẻo, được nô đùa hát ca trong nắng mơi, hoặc được cầm trên tay những phong bì mừng tuổi. Người có tuổi thì trông chờ con cháu xum họp quây quần bên mâm cơm ngày Tết, hay bên bếp lửa tí tách của nồi bánh chưng. Nhân loại thì trông chờ cái phước, lộc, thọ trong ngôn ngữ của truyền thống và dân gian.

Còn quý độc giả trông chờ điều gì trong ngày Xuân?

Sách Lu-ca 2:22-35 kể về một người đàn ông từng mang tâm lý của một người đang trông chờ hay mong đợi một điều gì đó. Người đàn ông này tên là Si-mê-ôn. Trong phân đoạn này, tác giả Thánh Kinh là Lu-ca tóm tắt lại ba nghi lễ mà Giô-sép, Ma-ri, và Chúa Jêsus đã cùng nhau tuân giữ theo luật pháp Môi-se. Đó là, nghi lễ về sự thanh sạch của người phụ nữ sau khi sanh nở (xem Lê-vi ký 12:2-4, 6), nghi lễ khai trình con đầu lòng cho Chúa (xem Xuất 13:2, 12, 15; 34:19; Dân số 18:15-16, là nghi lễ đòi hỏi cha mẹ Chúa phải trả năm siếc lơ bạc để chuộc lại con đầu lòng), và cuối cùng là nghi lễ dâng con (xem 1 Sa-mu-ên 1-2). Tuy nhiên, đây chỉ là bối cảnh của câu chuyện mà tác giả Thánh Kinh là Lu-ca mô tả, chứ không phải là nội dung chính của câu chuyện.

Khi Giô-sép, Ma-ri, và Chúa Jêsus đang ở trong đền thờ, thì Si-mê-ôn cũng bước vào. Tác giả Lu-ca không cho chúng ta biết về nghề nghiệp và tuổi tác của Si-mê-ôn. Hai chi tiết này được cung cấp bởi các sách ngoại kinh. Ví dụ, sách Protevangelium of James 24:3-4 nói rằng Si-mê-ôn là một thầy tế lễ, và sách Gospel of Pseudo-Matthew 15:2 nói rằng Si-mê-ôn 112 tuổi. Tuy nhiên, về vấn đề tuổi tác của Si-mê-ôn thì tác giả Thánh Kinh là Lu-ca hoàn toàn im lặng. Còn chi tiết về nghề nghiệp của Si-mê-ôn thì chúng ta có thể suy luận ra từ các chi tiết về nơi chốn Giô-sép và Ma-ri gặp Si-mê-ôn.

Trong câu 27, Thánh Kinh chép như sau: “καὶ ἦλθεν ἐν τῷ πνεύματι εἰς τὸ ἱερόν” (tạm dịch là, ‘và [Si-mê-ôn] đi đến đền thờ bởi sự cảm thúc của Thánh Linh’). Có hai chi tiết quan trọng trong câu Kinh Thánh này, đó là động từ ἔρχομαι (‘tôi đi đến’) và danh từ τὸ ἱερόν (‘đền thờ’).

Động từ ἔρχομαι (‘tôi đi đến’) cho chúng ta thấy rằng Si-mê-ôn từ ngoài đi vào đền thờ chứ không phải làm việc và sống tại đền thờ như một thầy tế lễ.
Còn danh từ τὸ ἱερόν (‘đền thờ’) cho chúng ta biết rằng tác giả Thánh Kinh là Lu-ca đang mô tả khu vực đền thờ chứ không phải nơi Chí Thánh (“ναός”), đặc biệt khi Ma-ri là phụ nữ và chỉ được ở khu vực hành lang của nữ giới hoặc hành lang của dân ngoại ở trong khu vực đền thờ. Như vậy, tác giả Thánh Kinh là Lu-ca cho chúng ta biết về một Si-mê-ôn rất bình thường chứ không thuộc tầng lớp thầy tế lễ như chúng ta vẫn thường nghe nói.

Tuy nhiên, dù Lu-ca im lặng về nghề nghiệp và tuổi tác của Si-mê-ôn, ông lại cho chúng ta biết những chi tiết rất quan trọng về người đàn ông này. Đó là, Si-mê-ôn là một người công chính, kính sợ Chúa Trời, ông đang trông đợi sự yên ủi trên dân Y-sơ-ra-ên, và ông là người chịu ở dưới sự hướng dẫn của Thánh Linh. Công chính có nghĩa là Si-mê-ôn tuân giữ nghiêm ngặt luật pháp Môi-se.

Ngoài ra, Lu-ca giới thiệu cho chúng ta biết Si-mê-ôn là người được Thánh Linh hướng dẫn là để chuẩn bị độc giả cho câu 26 khi ông nói rằng Si-mê-ôn được Thánh Linh bảo trước rằng ông sẽ không chết cho đến khi ông thấy Chúa Cứu Thế Jêsus Christ.

Còn lại, chi tiết về lòng kính sợ Chúa Trời và trông cậy sự yên ủi trên dân Y-sơ-ra-ên là một đặc điểm thần học của sách Lu-ca, trong đó, đối với sách Lu-ca thì những người kính sợ Chúa Trời phải là những người trông đợi sự yên ủi, tức là sự giải cứu, trên dân Y-sơ-ra-ên. Nói tóm lại, Si-mê-ôn là người sống gần gũi với Chúa Trời trong sự kính sợ Ngài và rất yêu dân tộc của ông. Tình yêu dân tộc trong Si-mê-ôn được thể hiện qua lòng trông đợi sự giải cứu đối với dân tộc của ông, trong đó, có cả gia đình và gia tộc của ông.

Những lời Si-mê-ôn nói trong câu 29 đến câu 32 cho chúng ta thấy rằng ông đang trông đợi sự giải cứu trong đời sống thuộc linh của gia đình, gia tộc và dân tộc ông. Không những thế, ngôn ngữ của Si-mê-ôn còn cho chúng ta thấy rằng sự giải cứu này không chỉ gói gọn trong gia đình, gia tộc và dân tộc Do-thái, nhưng cũng mở rộng ra cho gia đình, gia tộc và dân tộc ngoại bang, trong đó có người Việt Nam chúng ta.

Thông qua sự mặc khải của Chúa Thánh Linh, Chúa Trời cho Si-mê-ôn biết trước rằng ông sẽ không chết cho đến khi ông thấy lời hứa về sự giải cứu trên dân Y-sơ-ra-ên và các dân ngoại bang được Chúa Trời thực hiện. Đó là, ông được thấy Chúa Cứu Thế. Khi lời hứa của Chúa Trời đã được thực hiện, Si-mê-ôn thỏa lòng trong Chúa và yên lòng chấp nhận nhắm mắt tắt hơi.

Kính thưa quý Ông Bà Anh Chị Em và quý đọc giả gần xa thân mến, quý vị trông chờ điều gì trong năm mới 2025 này?

Mong rằng nỗi niềm trông chờ sự Cứu Rỗi của Chúa Trời trên gia đình, gia tộc và dân tộc Do-thái trong lòng Si-mê-ôn sẽ trở nên nỗi niềm trông chờ sự Cứu Rỗi của Chúa Trời trên gia đình và gia tộc, cũng như trên quê hương, trên đất nước trong lòng của chúng ta.

Nguyện xin khát vọng làm chứng về sự Cứu Rỗi của Chúa Trời cho gia đình, gia tộc, và dân tộc tràn ngập trong tâm trí của mỗi Ông Bà Anh Chị Em, để cho những nỗi lo, những gánh nặng áo cơm của ngày Tết cổ truyền bị quăng xa khỏi tâm trí của chúng ta, và thay vào đó là niềm vui vô bờ bến khi chúng ta thấy gia đình, gia tộc, và dân tộc của mình nhận được sự Cứu Rỗi từ Cha Thiên Thượng và trở nên con cái yêu dấu của Ngài.

Muốn thật hết lòng!