Skip to main content

ĐI LẠC

·2217 words·11 mins·
Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

Người sống càng lâu trên đời, là người càng phạm nhiều sai lầm lớn nhỏ trên đời. Ngay cả khi một người có thể tài giỏi đến độ chỉ phạm một sai lầm mỗi năm, thì sau tám mươi năm cuộc đời, họ cũng đã sưu tập được tám mươi sai lầm lớn nhỏ.

Nhưng ai có thể dám nói rằng, “Mỗi năm tôi chỉ phạm một sai lầm mà thôi”?

Đó là tin tức xấu. Đó là nan đề của loài người nói chung.

Vậy, có tin tức tốt lành nào không?

Tin tức tốt lành được chép ở trong Lu-ca 19:10, “Bởi Con Người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất.” Đây là lời Chúa Giê-xu nói về chính Ngài và công tác của Ngài trên đất. Chữ “đến” có nghĩa về sự Giáng Sinh, hay sự nhập thể của Ngài. Đó là việc Ngài được sinh ra bởi trinh nữ Ma-ri để trở nên con người. Ngài làm người để đi cứu người bị hư mất. Nguyên cả một công trình cứu chuộc mà Đức Chúa Trời đã thiết lập từ trước khi Ngài tạo dựng nên vũ trụ và muôn loài vạn vật, là chỉ để Chúa Giê-xu đến thế gian, đi tìm, và cứu bạn và tôi, là những người thường xuyên phạm những sai lầm trên trần gian này.

Thế thì, giải pháp cho nan đề của loài người chúng ta nằm ở đâu?

Lu-ca 19:1-10 là một trong những câu chuyện rất nổi tiếng trong thế giới của những người theo đạo Tin Lành: Câu chuyện về ông Xa-chê gặp Chúa Giê-xu.

Câu chuyện bắt đầu từ việc Chúa Giê-xu đi ngang qua thành Giê-ri-cô. Tại đây, có một người tên là Xa-chê. Người này làm trưởng sở thuế vụ. Người làm việc cho sở thuế thì dù ở thời nào cũng đều bị ghét. Nhưng ở thời của Chúa Giê-xu, những người thu thuế bị ghét bội phần, và họ bị liệt và hàng cặn bã của xã hội. Lý do là vì họ giúp đế quốc La-mã lấy tiền của dân Do-thái để nộp thuế cho hoàng đế La-mã. Những người thâu thuế này lại đi một bước xa hơn, đó là họ đánh thuế cao hơn để lấy phần dư vào túi của mình. Ví dụ, hoàng đế La-mã bắt một người nộp thuế 1 đơ-ni-ê mỗi tháng, thì những người “cò” thu thuế này đánh thuế của dân là 5 đơ-ni-ê mỗi tháng. Sau đó, họ lấy 4 đơ-ni-ê bỏ túi, rồi nộp 1 đơ-ni-ê cho hoàng đế La-mã. Tất nhiên, đây chỉ là con số ví dụ, nhưng nó mô tả cách mà những người thu thuế này làm việc. Vì thế, họ bị xem là bọn ăn cướp của dân, kẻ hút máu đồng loại.

Xa-chê trong câu chuyện này trở nên giàu có là nhờ lối sống lường gạt lưu manh như thế. Khi Chúa Giê-xu thi hành chức vụ, Ngài trở nên nổi tiếng, và Xa-chê có nghe tiếng vang của Ngài, nhưng chưa bao giờ ông gặp Chúa trực tiếp. Hôm nay, ông nghe nói rằng Chúa Giê-xu đi ngang qua thành phố chỗ ông đang ở, nên ông tranh thủ chạy đi xem Chúa Giê-xu. Nhưng vì chiều cao cơ thể của ông có hạn, lại không thể chen lấn với đám đông, nên ông đã nảy sinh ra một sáng kiến, đó là trèo lên cây sung để nhìn Chúa.

Chúa Giê-xu đi ngang qua chỗ cây sung mà Xa-chê đang leo lên, Ngài thấy Xa-chê, gọi ông xuống và bảo rằng, “Hôm nay, ta sẽ vào ở nhà của ông.” Xa-chê vui mừng, leo xuống khỏi cây sung, và mời Chúa vào nhà. Thánh Kinh không cho chúng ta biết chi tiết về những việc Chúa Giê-xu làm và nói trong nhà Xa-chê, nhưng lại bày tỏ cho chúng ta biết Xa-chê nói gì và làm gì.

Đó là, Xa-chê được cảm động nên đứng trước mặt Chúa Giê-xu mà nói rằng, “Này, tôi sẽ lấy nửa gia tài mà chia cho kẻ nghèo. Và nếu tôi có lỡ làm hại ai trong quá khứ, thì tôi sẽ đền gấp tư.” Đây là một câu nói rất quan trọng trong ý nghĩa thuộc linh, chứ không đơn thuần chỉ là một câu nói thể hiện một bài toán nhân chia theo phần trăm, là sở trường của Xa-chê vì ông chuyên tính toán tiền thuế vụ.

Thứ nhất, nó thể hiện sự thay đổi về thế giới quan của Xa-chê và thể hiện sự ăn năn thật của ông. Chúng ta cần nhớ rằng, Xa-chê là người thâu thuế, người duy nhất mà ông quan tâm lâu nay là chính bản thân ông: đó là, ông chỉ lo làm giàu cho bản thân và không bao giờ biết lo nghĩ cho người nghèo. Hôm nay, ông dám nói rằng ông sẽ lấy nửa gia tài để chia cho người nghèo, thì đó là sự thay đổi 180 độ về thế giới quan của Xa-chê. Khi một người thay đổi 180 độ và đi ngược lại con đường sai lầm hư mất mà họ đang đi, thì đó chính là sự ăn năn thật. Điều quan trọng hơn nữa đó là Xa-chê quan tâm đến người nghèo.

Ông không nói rằng, “Tôi sẽ lấy nửa gia tài để dâng cho mục vụ của Chúa Giê-xu,” nhưng lại nói rằng sẽ dâng nửa gia tài để lo cho người nghèo. Người nghèo là đối tượng được nằm trong lòng của Chúa Giê-xu: Ngài yêu thương, quan tâm, và luôn lo nghĩ cho người nghèo. Vì thế, khi lòng của Xa-chê nghĩ về người nghèo, thì đó là lúc tấm lòng của ông trở nên giống như tấm lòng của Chúa Giê-xu. Trong Kinh Thánh, chỉ có một người được Kinh Thánh nói rõ là có tấm lòng giống tấm lòng của Chúa (1 Sa-mu-ên 13:14). Còn lại, Kinh Thánh chỉ dạy một cách ám chỉ về những người có tấm lòng giống Chúa, được thể hiện qua hành động của họ, và Xa-chê là một trường hợp ám chỉ như thế.

Thứ hai, Xa-chê nói là ông sẽ đền gấp tư cho những người mà ông đã làm hại. Xa-chê tuy lùn về thân thể vật lý, nhưng khi gặp Chúa, ông thể hiện một bộ xương sống cứng và thẳng. Bộ xương sống cứng và thẳng này giúp ông đứng thẳng lưng như một người đàn ông trượng phu. Xa-chê không núp váy phụ nữ, không đứng sau lưng bất cứ một người nào để nhờ giúp đỡ cả. Ông ngã ở đâu, ông tự đứng lên ở chỗ đó để làm lại. Ông không hề ngại ngần chấp nhận mình là người có lỗi. Khi chấp nhận mình là người có lỗi, ông chấp nhận tự sửa sai. Ông không nhờ một người nam có danh tiếng, hay một người phụ nữ trong đoàn truyền giáo của Chúa Giê-xu nói dùm ông, nhưng ông đứng thẳng lưng trước mặt mọi người để công nhận sai lầm trong quá khứ của mình, và hứa sẽ sửa sai. Đó là hình ảnh của một người liêm chính.

Một người liêm chính KHÔNG PHẢI là một người không bao giờ phạm sai lầm, nhưng mà là một người hễ phạm lỗi chỗ nào, vấp ngã chỗ nào, thì đứng lên ngay chỗ đó và làm lại từ đầu. Người liêm chính không cần nhờ vả người khác nói hộ cho mình, không bao giờ núp sau lưng phụ nữ nhờ giúp đỡ. Họ luôn đứng thẳng lưng, chấp nhận mình phạm sai lầm, chỉ cúi đầu để xin lỗi, chứ không cúi đầu lẩn tránh hoặc nịnh bợ, và chấp nhận sửa sai. Còn lại, người làm sai mà không công nhận là mình sai, làm sai mà không xin lỗi, làm sai mà không đền bồi, là người BẤT CHÍNH, hèn nhát và không dám đứng thẳng lưng. Chúng ta cần nhớ rằng, “Phàm những kẻ HÈN NHÁT, kẻ chẳng tin …, phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng: Đó là sự chết thứ hai” (Khải huyền 21:8). Đừng ngộ nhỡ! Những kẻ “hèn nhát” không thuộc về trời mới đất mới.

(Khi Ruth Bell 17 tuổi, bà xin Chúa cho mình một người chồng không cần cao, nhưng cần người đó đứng thẳng lưng. Và cuối cùng bà gặp và cưới Billy Graham).

Thứ ba, Xa-chê bảo rằng ông sẽ đền gấp tư cho những ai bị ông làm hại trong quá khứ. Đây là cái giá của sự giải hòa. Chúng ta cần nhớ rằng, KHÔNG CÓ MỘT SỰ GIẢI HÒA NÀO MÀ KHÔNG PHẢI TRẢ GIÁ. Khi Gia-cốp muốn giải hòa với Ê-sau, ông đã đưa rất nhiều lễ vật đi trước mình để dâng cho Ê-sau làm của lễ giải hòa. Khi dân Do-thái nhận luật pháp tại núi Si-nai, họ được dạy bảo về hệ thống của tế lễ để họ có thể giải hòa với Đức Chúa Trời khi phạm lỗi. Sau đó, Chúa Giê-xu là của lễ giải hòa lớn nhất để đem con người vào trong sự hòa thuận với Đức Chúa Trời. Nói về sự giải hòa mà không nói đến sự đền bồi, là thể hiện sự thiếu hiểu biết về nguyên tắc Thánh Kinh trong sự giải hòa.

Lý do là vì một trong những điều khiến cho sự rạn nứt xảy ra là do một trong hai bên phá vỡ giao ước, hoặc không giữ lời hứa. Khi A-đam ăn trái cấm, ông phá vỡ giao ước với Đức Chúa Trời, khiến cho mối quan hệ giữa Trời và người bị rạn nứt. Để giải hòa mối quan hệ giữa Trời và người, thì phải có sự đền bồi. Và Chúa Giê-xu chính là giải pháp của tế lễ để đền bồi cho sự rạn nứt này, thông qua việc Ngài giữ trọn luật pháp Môi-se. Cho nên, đừng bao giờ nói hai chữ “Giải Hòa” khi bạn chưa sẵn sàng đền bồi cho người mà bạn đã làm hại, đã gây tổn thương, hoặc đã đánh mất lòng tin của họ.


Địa danh Giê-ri-cô là một di tích lịch sử đặc biệt của Cựu ước. Đây là thành đầu tiên mà dân Y-sơ-ra-ên phải chiếm, khi họ tiến vào đất hứa Ca-na-an. Trong cuộc chiến này, dân Y-sơ-ra-ên chỉ cần khiên hòm giao ước đi xung quanh thành Giê-ri-cô mỗi ngày một lần, ngày thứ bảy thì đi bảy vòng rồi hét lớn tiếng, thế là thành sập xuống và dân Y-sơ-ra-ên vào chiếm thành.

Địa danh Giê-ri-cô này cũng có một câu chuyện khác về một người rất đặt biệt tên là Ra-háp. Cô này là một người ngoại bang, làm kỷ nữ (“gái bán hoa”). Nhưng khi hai thám tử của dân Y-sơ-ra-ên đến thám thính thành Giê-ri-cô, thì cô này cảm nhận được ngày đổi đời của mình cũng đã sắp đến. Nên cô quyết định giúp đỡ hai thám tử, dù chưa biết tương lai đi về đâu. Nhưng chính sự giúp đỡ của cô và đức tin của cô đã cứu cô và cả gia đình của cô. Không những thế, Ra-háp trở thành một trong năm người phụ nữ có tên trong gia phổ của Chúa Giê-xu, được liệt vào hàng tổ tông của Chúa Cứu Thế.

Vậy, địa danh Giê-ri-cô, dù là hai nơi khác nhau trong Cựu Ước và Tân Ước, lại có hai người, một nam một nữ, cùng dám đứng thẳng lưng, dám quay lại với chân lý, dám sửa sai, và họ được Kinh Thánh nhắc tên.

Hôm nay, bạn có dám đứng thẳng lưng và công nhận rằng mình đã sai hay không? Bạn có ý định muốn giải hòa với ai đó hay không? Nếu có, bạn có sẵn sàng đền bồi hay không? Còn nếu bạn chưa từng biết Chúa, bạn có dám đứng thẳng lưng và thưa với Ngài rằng, bạn là người có tội, hay không? Cái giá cho sự giải hòa giữa bạn và Trời đã được Chúa Giê-xu trả thay cho bạn rồi, giờ đây, bạn chỉ cần đến với Chúa Giê-xu, là sẽ được làm hòa với Đức Chúa Trời.

C. S. Lewis đã từng nói rằng, khi một người đi lạc, thì con đường ngắn nhất để qua lại là người đó đi ngược lại con đường họ đã đi. Bạn không cần tìm con đường khác, không cần tìm giải pháp khác đâu. Bạn hãy đi ngược lại con đường mình đang đi là được. Vì càng đi sang những con đường khác, tìm những phương cách khác, nhờ những người khác giúp đỡ, thì bạn chỉ có càng ngày đi càng xa, chứ không phải đang quay lại chỗ mà bạn đã vấp ngã đâu.

Quyết định là ở trong tay của bạn, vì khi bạn đứng trước Quan Án Công Bình, thì không ai biện hộ cho bạn được đâu. Vậy, không cần núp sau lưng ai cả. Hãy đứng thẳng lưng, công nhận lỗi lầm, đền bù, rồi sửa sai mà bước tiếp trên con đường của sự ngay thẳng và liêm chính.

In Christ,