“Nếu đời là một cuộc chơi”, thì người thế gian sẽ chơi gian đánh lận để giành giựt những đồng tiền vào trong túi của mình. “Nếu đời là bể khổ”, người thế gian sẽ tham lam càm cắp để kiếm nhiều tiền nhằm vượt qua số nghèo.
Tổ phụ đức tin Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp của chúng ta chưa bao giờ gọi cuộc đời của họ là cuộc chơi. Họ xem mình như kẻ khách và bộ hành trên đất (Hê-bơ-rơ 11:13).
Đa-vít, tổ phụ mang dòng máu hoàng gia của Chúa Jêsus, cũng chưa bao giờ xem cuộc đời của ông là một cuộc chơi. Vì thế, ông được gọi là người có lòng giống tấm lòng của Đức Chúa Trời (1 Sa-mu-ên 13:14).
Chúa Jêsus, là Đấng Christ, đã đến thế gian không phải để chơi một cuộc chơi, nhưng đến để làm công việc Cha giao phó (Lu-ca 2:49).
Sứ đồ Phao-lô, vị sứ đồ làm việc nhiều hơn những người khác (1 Cô-rinh-tô 15:10), đã nói rằng: “Ta đã đánh trận tốt lành, đã xong sự chạy, đã giữ được đức tin” (2 Ti-mô-thê 4:7).
Nếu tất cả các anh hùng đức tin, là những người vĩ đại nhất trong Kinh Thánh, đã xem cuộc đời là một cuộc trận và là một cuộc chạy thi (1 Cô-rinh-tô 9:24-27), thì chúng ta là ai và dựa trên căn bản nào, mà chúng ta có thể gọi cuộc đời này là một “cuộc chơi,” rồi lại khen nhau là “bài thơ rất hay và sâu sắc”?
Cuộc đời này là một cuộc chạy đua. Chúng ta cần phải giữ lề giữ luật của cuộc đua này để không bị bỏ (1 Cô-rinh-tô 9:24-27). Chúng ta cũng phải nhắm mục đích mà chạy để giựt giải về sự kêu gọi ở trên trời (Phi-líp 3:14).
Cuộc đời cũng là một chiến trường thuộc linh mà chúng ta phải tỉnh thức để chiến đấu mỗi ngày (Ê-phê-sô 6:10-20). Lý do là vì ma-quỷ luôn rình mò xung quanh chúng ta để cắn nuốt chúng ta khi chúng ta lơ đễnh trong đời sống đức tin (1 Phi-e-rơ 5:8).
Vì vậy, xin đừng nói sai về người đã khuất, đặc biệt là khi họ không bao giờ xem cuộc đời họ vừa đi qua là một cuộc chơi. Có những người đã vất vả cả đời để giữ lòng trung tín với Chúa, có những người một đời thà nghèo nhưng thanh liêm chứ không tham lam càm cắp, có những người thà mất tất cả chứ không bao giờ chịu đánh mất đức tin.
Những người sống nghiêm túc sẽ không xem cuộc đời là cuộc chơi. Cuộc đời không phải là chốn để chúng ta đến chơi vài chục năm, rồi kết thúc cuộc chơi. Đức Chúa Trời ban cho chúng ta một cuộc đời trên đất, là để chuẩn bị cho cõi đời đời, là nơi mà chúng ta sẽ được thưởng hay bị phạt dựa trên những gì chúng ta làm trong đời này (Khải huyền 22:12).
Vậy xin những người mang danh Mục sư, là những người nằm trong vai trò lãnh đạo thuộc linh, ĐỪNG dạy dỗ đàn chiên rằng, cuộc đời là cuộc chơi, rồi tự khen nhau là sâu sắc. Ý tưởng cuộc đời là cuộc chơi là một ý tưởng phản Kinh thánh và rất hời hợt, không có một chút sâu sắc nào cả.
Muốn thật hết lòng!