Skip to main content

PHỤC SINH LÀ MỘT THÓI QUEN HAY LÀ MỘT THỰC TẠI?

·1066 words·6 mins·
Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

Mỗi năm một lần, Cơ Đốc Giáo khắp nơi trên thế giới tổ chức Lễ Thương Khó – Phục Sinh để kỉ niệm sự kiện Chúa Giê-xu chết và sống lại. Theo phương pháp ước tính gọi là computus, Lễ Thương Khó – Phục Sinh thường rơi vào Chúa nhật đầu tiên sau kỳ trăng tròn của ngày Xuân Phân. Ngày Xuân Phân thường rơi vào ngày 20 hoặc 21 của tháng 3 hằng năm. Nếu là năm nhuần như năm 2024 thì ngày Xuân Phân sẽ rơi vào ngày 19 của tháng 3.

Vì Lễ Thương Khó – Phục Sinh diễn ra hằng năm, con cái Chúa cũng đã rất quen thuộc với chữ “Lễ Thương Khó – Phục Sinh”. Cũng chính bởi sự quen thuộc này khiến cho các con cái Chúa rơi vào cái suy nghĩ rằng Thương Khó – Phục Sinh cũng chỉ là một trong những cái “Lễ” trong năm của giáo hội mà thôi. Bài viết này xin bỏ chữ “Lễ” và xin đặt một câu hỏi cho các đọc giả về Phục Sinh, đó là: Phục Sinh là một thói quen “hằng năm” hay là một thực tại trong đời sống “hằng ngày”?
Trong năm, có hai ngày mà nhà thờ nào cũng lo bị thiếu chỗ ngồi, đó là ngày mừng Chúa Giáng Sinh và ngày mừng Chúa Phục Sinh. Lý do là vì có một số tín đồ chỉ đi đến nhà thờ vào hai ngày này. Tuy nhiên, bài viết này không đề cập đến các tín đồ này mà muốn nói về những con cái Chúa đi nhà thờ đủ 52 lần mỗi năm.

Dù đi nhà thờ đủ 52 lần mỗi năm nhưng có lẽ vì chỉ được nghe giảng về sự Phục Sinh có một lần trong năm nên một số con cái Chúa dường như coi nhẹ sự Phục Sinh. Điều này dẫn đến việc họ lơ là trong sự suy gẫm lời Chúa hằng ngày, lơ là hoặc bỏ qua sự tĩnh nguyện và tương giao với Chúa mỗi ngày, và từ đó họ không để lời Chúa điều khiển suy nghĩ, hành động, hay lời nói. Cho nên, dù đi nhà thờ đủ 52 lần mỗi năm, nhưng một số con cái Chúa vẫn còn chút ganh tị, vẫn còn chút buồn giận, vẫn còn thích nói sau lưng người khác, vẫn còn thích người khác làm theo điều mình muốn thay vì phục vụ anh em, vân vân và vân vân. Ở một cấp độ cao hơn của sự nguy hiểm, có một số con cái Chúa khác lại sống và hành động giống như sự Phục Sinh không hề tồn tại. Thực tế đáng buồn này diễn ra giữa vòng con cái Chúa khắp nơi trên thế giới chứ không chỉ riêng trong cộng đồng người Việt của chúng ta.

Chúng ta cần nhớ rằng Chúa Giê-xu sống lại không phải để Cơ Đốc Giáo có cơ hội tổ chức “Lễ Phục Sinh.” Ngài sống lại để nhắc cho chúng ta nhớ rằng sẽ có một ngày chúng ta cũng sẽ sống lại giống như Ngài.

Sách 1 Cô-rinh-tô 15:20 chép, “Nhưng bây giờ, Đấng Christ đã từ kẻ chết sống lại, Ngài là trái đầu mùa của những kẻ ngủ.” Chữ trái đầu mùa có nghĩa là tất cả những người ở trong Ngài cũng sẽ sống lại giống như Ngài. Sự Phục Sinh là chắc chắn vì Đấng Christ đã sống lại.

Sách Khải Huyền 20:12 cũng có chép rằng, “Tôi thấy những kẻ chết, cả lớn và nhỏ, đứng trước tòa, và các sách thì mở ra. Cũng có một quyển sách khác nữa, là sách sự sống; những kẻ chết bị xử đoán tùy theo công việc mình làm, cứ như lời đã biên trong những sách ấy.” Câu Kinh Thánh này cho chúng ta biết rằng chúng ta sẽ được sống lại để đứng trước mặt Đức Chúa Trời, là Đấng xét đoán công bình, và khai trình tất cả những công việc mà mình đã làm khi còn sống trên đất.

Giăng 20:1-18 kể lại câu chuyện cảm động của buổi sáng Phục Sinh đầu tiên. Câu chuyện kết thúc bằng câu nói nhiều cảm xúc của Ma-ri Ma-đơ-len, là người đã đứng khóc trước ngôi mộ trống. Bà nói, “Tôi đã gặp Chúa” (ἑώρακα τὸν κύριον). Chữ τὸν κύριον trong câu nói này có mạo từ kèm theo, cho nên nó ám chỉ rằng đây là Chúa Giê-xu chứ không phải một master hay thầy hoặc chúa chung chung nào đó không xác định. Trước đó, trong câu 15, khi Mari lầm tưởng Chúa Giê-xu phục sinh là người làm vườn, bà cũng dùng chữ “Κύριε” để xưng hô, nhưng đây chỉ là cách xưng hô lịch sự trong giao tiếp. Đến câu 18 Mari dùng chữ τὸν κύριον để xác định đây chính là Cứu Chúa Phục sinh. Ma-ri Ma-đơ-len là người được Chúa Giê-xu đuổi bảy quỷ dữ ra khỏi người (xin xem Mác 16:9 và Lu-ca 8:2). Từ đó, bà đi theo Chúa Giê-xu và phục sự Ngài. Nếu những kẻ chăn chiên là những người đầu tiên hân hạnh đi báo tin Chúa Giê-xu giáng sinh thì Ma-ri Ma-đơ-len là người đầu tiên hân hạnh đi báo tin Chúa Giê-xu phục sinh. Điều này khiến người ta nhắc đến bà như là người giảng Tin lành đầu tiên. Hơn nữa, bà gọi Chúa Giê-xu là τὸν κύριον (‘the LORD’) thậm chí còn trước cả Thô-ma, cũng là người dùng danh xưng này cho Chúa Giê-xu.

Chúng ta đã từng gặp Chúa Phục Sinh hay chưa?

Chỉ khi nào chúng ta thật sự gặp Chúa Phục Sinh thì cuộc đời chúng ta mới được biến đổi. Chỉ khi nào chúng ta thật sự gặp Chúa Phục Sinh thì Phục Sinh mới trở thành “thực tại” trong đời sống hằng ngày của chúng ta. Chỉ khi nào chúng ta thật sự gặp Chúa Phục Sinh thì chúng ta mới có một loại sức mạnh lớn hơn sức mạnh của bản thân để có thể từ bỏ những điều chưa tốt còn sót lại trong đời sống. Còn nếu chỉ đi dự “Lễ Phục Sinh” thì Phục Sinh mãi mãi chỉ là thói quen hằng năm của chúng ta mà thôi.

Mừng Chúa Phục Sinh 2025.
Muốn thật hết lòng.