Cụm từ “ở dưới luật pháp” (“hupo nomon”) xuất hiện 11 lần trong các thư tín của Phao-lô (Rô-ma 6:14,15; 1 Cô-rinh-tô 9:20 - 4 lần; Ga-la-ti 3:23; 4:4–5,21; 5:18). Rõ ràng cụm từ này đặc biệt quan trọng trong sách Ga-la-ti, vì Phao-lô sử dụng nó nhiều nhất ở đây. Một số học giả cho rằng thuật ngữ này ám chỉ đến sự rủa sả của luật pháp hoặc sự kết án mà luật pháp mang lại. Tuy nhiên, cả hai cách giải thích này đều không phù hợp với Ga-la-ti 4:21, nơi mà Phao-lô hỏi các tín hữu Ga-la-ti liệu họ có muốn “ở dưới luật pháp” hay không. Chắc chắn họ không muốn ở dưới sự rủa sả hay sự kết án của luật pháp. Thay vào đó, cụm từ này nên được hiểu trong bối cảnh lịch sử cứu chuộc. Thời kỳ cũ của lịch sử cứu chuộc ám chỉ thời gian giao ước Môi-se còn hiệu lực. Những tín hữu Ga-la-ti muốn quay ngược lại chiếc đồng hồ lịch sử cứu chuộc và đặt mình trở lại dưới luật pháp. Nhưng, như chúng ta sẽ thấy, hành động này thật nguy hiểm, vì ở dưới luật pháp là ở dưới quyền lực của tội lỗi.

Luật pháp hoạt động như một người giám hộ “cho đến khi” (“eis”) Đấng Christ đến (Ga-la-ti 3:24). Vì vậy, các tín hữu đã “ở dưới luật pháp” cho đến khi đức tin vào Đấng Christ trở thành hiện thực. Giờ đây, khi đức tin vào Đấng Christ đã đến, các tín hữu “không còn ở dưới sự giám hộ” nữa (Ga-la-ti 3:25). Cần lưu ý rằng “ở dưới sự giám hộ” tương đương với “ở dưới luật pháp,” và lập luận được trình bày ở đây mang tính chất đặc trưng của lịch sử cứu chuộc, bởi vì sự khác biệt về thời gian giữa thời kỳ cũ và thời kỳ mới được nhấn mạnh. Thực tế, trong sách Ga-la-ti, “ở dưới luật pháp” được liên kết với các cụm từ “ở dưới sự giám hộ” (Ga-la-ti 3:25), “ở dưới quyền lực của tội lỗi” (Ga-la-ti 3:22), “ở dưới sự rủa sả” (Ga-la-ti 3:10) và “ở dưới các lề thói của thế gian” (Ga-la-ti 4:3). Chúng ta đã lưu ý rằng “ở dưới luật pháp” ám chỉ thời kỳ cũ của lịch sử cứu chuộc, tức thời gian của luật pháp. Nhưng những ai thuộc về thời kỳ cũ này cũng ở dưới sự rủa sả (Ga-la-ti 3:10), vì họ không làm được những gì luật pháp yêu cầu. Thật vậy, những người “ở dưới luật pháp” cũng ở dưới quyền lực của tội lỗi (Ga-la-ti 3:22). Do đó, Phao-lô có thể nói rằng những người “ở dưới luật pháp” bị “nô lệ dưới các lề thói của thế gian” (Ga-la-ti 4:3). Vì vậy, những người “ở dưới luật pháp” cần được “chuộc lại” khỏi cảnh nô lệ để họ có thể được nhận làm con cái của Đức Chúa Trời (Ga-la-ti 4:5). Đức Chúa Jêsus Christ là ngoại lệ chứng minh quy luật này, vì Ngài là người duy nhất sống dưới luật pháp và giữ trọn luật pháp (Ga-la-ti 4:4–5). Do đó, qua sự chết chuộc tội của Ngài, Ngài đã giải phóng những người dưới luật pháp khỏi quyền lực của tội lỗi. Thời điểm trọn vẹn—đó là, sự hoàn tất mục đích cứu chuộc của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ—đánh dấu sự kết thúc của triều đại luật pháp.
Các chủ đề về lịch sử cứu chuộc và nhân loại học giao thoa trong cụm từ “ở dưới luật pháp.” Một mặt, thuật ngữ này ám chỉ những người sống dưới luật pháp - đó là, thời kỳ cũ của lịch sử cứu chuộc, trước khi lời hứa dành cho Áp-ra-ham được hoàn thành. Mặt khác, khi dân Y-sơ-ra-ên sống dưới luật pháp, thì tội lỗi chi phối trải nghiệm của họ. Họ đã bị lưu đày bởi cả A-sy-ri (năm 722 TCN) và Ba-by-lôn (năm 586 TCN) vì không làm theo những điều Đức Chúa Trời truyền dạy. Những người sống “dưới luật pháp,” tức là những người sống dưới giao ước Môi-se, cũng ở dưới quyền lực của tội lỗi. Khi chúng ta hiểu rằng những người “ở dưới luật pháp” cũng ở dưới quyền của tội lỗi, lời của Phao-lô trong Ga-la-ti 5:18 trở nên hoàn toàn hợp lý. Ông nói rằng những người “được Thánh Linh dẫn dắt… không còn ở dưới luật pháp.” Câu này xuất hiện trong phần khuyên bảo của bức thư, nơi Phao-lô khích lệ các tín hữu Ga-la-ti làm đẹp lòng Chúa nhờ quyền năng của Đức Thánh Linh.
Nhưng tuyên bố của Phao-lô rằng các tín hữu không ở dưới luật pháp có phù hợp với lời khuyên làm đẹp lòng Chúa không? Chẳng lẽ cụm từ “không ở dưới luật pháp” không thể bị hiểu sai thành một thái độ dễ dãi đối với tội lỗi? Noi gương Phao-lô, tôi đáp rằng: “Chẳng hề như vậy!” Thật ra, điều ngược lại mới đúng. Chúng ta đã thấy rằng “ở dưới luật pháp” đồng nghĩa với ở dưới quyền lực của tội lỗi. Lịch sử của Y-sơ-ra-ên chứng minh rằng những người sống dưới luật pháp bị quyền lực của tội lỗi thống trị. Do đó, tuyên bố của Phao-lô trong Ga-la-ti 5:18 hoàn toàn ăn khớp với những lời khuyên trong Ga-la-ti 5:13–6:10. Phao-lô khẳng định với các tín hữu Ga-la-ti rằng họ không còn ở dưới luật pháp nếu họ thuận phục Thánh Linh. Nói cách khác, nếu họ được Thánh Linh dẫn dắt, họ sẽ không bị chi phối bởi tội lỗi, vì những người sống dưới luật pháp cũng ở dưới quyền lực của tội lỗi.
Cách giải thích Ga-la-ti 5:18 như vậy rất phù hợp với Rô-ma 6:14–15. Trong Rô-ma 6, Phao-lô đặt câu hỏi liệu ân điển của Phúc âm có khuyến khích tội lỗi hay không, và ông khẳng định chắc chắn rằng không hề như vậy. Phao-lô có lẽ đang đáp lại những đối thủ người Do Thái, những người chỉ trích Phúc âm của ông. Họ cho rằng Phúc âm của Phao-lô rõ ràng là sai vì nó dạy rằng càng phạm tội nhiều thì càng thấy ân điển của Đức Chúa Trời nhiều hơn. Họ phàn nàn rằng một Phúc âm như vậy thực ra khuyến khích tội lỗi và không cung cấp nền tảng nào cho một đời sống đạo đức. Trong Rô-ma 6, Phao-lô đã đáp lại sự phản đối này bằng nhiều cách. Tuy nhiên, câu trả lời cơ bản của ông là những người đưa ra lời chỉ trích đó không hiểu Phúc âm của ông, vì ân điển mà chúng ta nhận được trong Phúc âm không khuyến khích tội lỗi mà chiến thắng nó. Do đó, những người thuộc về Đấng Christ sống một đời sống công bình, vì ân điển của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ đã phá vỡ xiềng xích của tội lỗi từng trói buộc chúng ta.
Thật vậy, Phao-lô đã xoay chuyển tình thế trước các đối thủ Do Thái của mình. Ông khẳng định trong Rô-ma 6:14 rằng: “Tội lỗi sẽ không cai trị trên anh em.” Nhưng tại sao tội lỗi không còn cai trị trên các tín hữu? Câu trả lời của Phao-lô lúc đầu nghe có vẻ bất ngờ - “vì anh em không ở dưới luật pháp, mà ở dưới ân điển.” Tuy nhiên, nếu chúng ta theo dõi dòng lập luận của ông, câu trả lời này thực sự hoàn toàn hợp lý. Tội lỗi kiểm soát những ai sống dưới luật pháp, và lẽ thật này đã được minh chứng qua lịch sử của dân Y-sơ-ra-ên dưới giao ước Môi-se và luật pháp. Do đó, quyền lực của tội lỗi đã bị phá vỡ đối với những người không còn sống trong thời kỳ cũ của lịch sử cứu chuộc - tức là những người sống trong thời kỳ mới được khởi đầu bởi Đấng Christ. Chính những người ở dưới quyền cai trị của luật pháp mới bị làm nô lệ cho tội lỗi, chứ không phải những người đang hưởng ân điển của Đức Chúa Jêsus Christ. Rô-ma 6:14–15 hứa hẹn sự giải thoát khỏi ách thống trị và sự cai trị của tội lỗi cho những ai sống trong thời đại mới của lịch sử cứu chuộc.

1 Cô-rinh-tô 9:20–21 có phù hợp với luận điểm được trình bày ở đây không? Thoạt nhìn, có vẻ như không, bởi vì Phao-lô nói rằng ông đã đặt mình “dưới luật pháp” khi phục vụ những người ở dưới luật pháp. Liệu điều đó có nghĩa là Phao-lô sống trong thời kỳ cũ của lịch sử cứu chuộc và thực sự sống dưới sự thống trị của tội lỗi khi cố gắng chinh phục những người dưới luật pháp không? Rõ ràng là không. Những gì Phao-lô nói ở đây thực ra phù hợp với luận điểm mà tôi đã trình bày ở trên.
Phao-lô tự nguyện đặt mình dưới luật pháp khi ông cố gắng cứu những người ở dưới luật pháp, nhưng ông ngay lập tức nói thêm rằng chính ông, với tư cách là một tín hữu trong Đấng Christ, không ở dưới luật pháp. Nói một cách chính xác, Phao-lô không ở dưới luật pháp với tư cách là một tín hữu trong Đức Chúa Jêsus Christ. Ông chỉ đặt mình dưới luật pháp trong một thời gian nhất định và trong những hoàn cảnh cụ thể để phục vụ mục đích truyền giáo. Vì Phao-lô chấp nhận tuân theo luật pháp để chinh phục những người ở dưới luật pháp, điều này ngụ ý rằng những người ở dưới luật pháp đang ở dưới sự thống trị của tội lỗi và cần được giải thoát khỏi quyền lực của nó.
TÓM TẮT
Việc Phao-lô sử dụng cụm từ “ở dưới luật pháp” nên được hiểu trong bối cảnh lịch sử cứu chuộc. Những người ở dưới luật pháp cũng ở dưới quyền lực và sự cai trị của tội lỗi. Lịch sử của dân Y-sơ-ra-ên dưới giao ước Môi-se xác nhận sự thật rằng những người sống dưới luật pháp đều bị tội lỗi chi phối.
Phao-lô tuyên bố rằng các tín hữu không còn ở dưới luật pháp nữa. Một thời kỳ mới của lịch sử cứu chuộc đã được khởi đầu, và do đó, chúng ta có thêm bằng chứng để xác nhận những gì đã được lập luận trong câu hỏi số 9. Luật pháp đã được bãi bỏ kể từ khi Đấng Christ đến. Các tín hữu không còn ở dưới luật pháp nữa.
Câu Hỏi Thảo Luận:
- Chúng ta nên hiểu tuyên bố của Phao-lô rằng các tín hữu không ở dưới luật pháp trong những khía cạnh nào?
- Mối quan hệ giữa việc ở dưới sự giám hộ (pedagogue) và việc ở dưới luật pháp là gì?
- Lịch sử của Y-sơ-ra-ên hỗ trợ ý tưởng rằng sống dưới luật pháp là sống dưới tội lỗi như thế nào?
- Phao-lô có ý gì khi ông nói rằng những người được Thánh Linh dẫn dắt không ở dưới luật pháp (Ga-la-ti 5:18)?
- Vì các tín hữu không còn ở dưới luật pháp, liệu họ có được tự do phạm tội không?