Từ một góc nhìn nào đó, thì luật pháp được ban hành nhằm mang lại sự sống cho dân Y-sơ-ra-ên. Phao-lô nói trong Rô-ma 7:10 rằng “điều răn vốn nên làm cho tôi sống.” Nếu một người tuân giữ luật pháp, thì luật pháp sẽ trở thành phương tiện dẫn đến sự sống. Nếu nhìn luật pháp từ góc độ hạn chế này, thì luật pháp được ban ra để ban sự sống cho những ai vâng giữ nó. Tuy nhiên, điều Phao-lô nhấn mạnh nhiều lần là Đức Chúa Trời đã chủ định dùng luật pháp để bày tỏ những vi phạm và dẫn đến sự chết. Hai góc nhìn này có mâu thuẫn với nhau không? Hoàn toàn không. Đơn giản chỉ là chúng xem xét mục đích của luật pháp từ hai góc độ khác nhau. Từ góc nhìn nội tại, luật pháp được ban để mang lại sự sống; nhưng từ góc nhìn siêu việt, nó được ban để gia tăng tội lỗi. Góc nhìn trước không bị phủ nhận hay xem nhẹ bởi góc nhìn sau. Lời hứa về sự sống thông qua luật pháp đã bị cản trở bởi tội lỗi của con người, chứ không phải do bất kỳ khiếm khuyết nào trong luật pháp.
Quan điểm điển hình của người Do Thái đó là luật pháp được ban ra để mang lại sự sống. Trong Do Thái giáo, có một câu châm ngôn rằng: “Càng nhiều Torah, càng nhiều sự sống” (M. Aboth 2:7). Đây là quan điểm tiêu chuẩn của người Do Thái, được xác nhận bởi nhiều văn bản (Sir. 17:11; 45:5; Bar. 3:9; 4:1; Pss. Sol. 14:2; 2 Esd. 14:30; 2 Bar. 38:2).
Chúng ta đã thấy rằng Rô-ma 7:10 phản ánh cùng một góc nhìn, nhưng Phao-lô khác biệt với những người Do Thái đương thời của mình khi ông nhìn thấy một mục đích siêu việt của luật pháp, một mục đích khác biệt đáng kể. Người Do Thái thường tin rằng luật pháp được ban ra để chống lại tội lỗi mà A-đam đã đưa vào thế giới. Đáng ngạc nhiên, Phao-lô lập luận rằng luật pháp không phải là giải pháp mà là một phần của vấn đề: “Nhưng luật pháp đã xen vào để tội lỗi gia tăng” (Rô-ma 5:20). Ở một mức độ nào đó, luật pháp có thể đã được ban để mang lại sự sống (Rô-ma 7:10), nhưng thực tế nó đã thất bại thảm hại trong việc này và thay vào đó nó lại làm gia tăng những vi phạm. Đây là lập luận của Phao-lô trong Rô-ma 7:7–25. Nội dung của luật pháp là “thánh, công bình và tốt lành” (Rô-ma 7:12). Tuy nhiên, luật pháp đã bị tội lỗi lợi dụng, khiến tội lỗi gia tăng khi luật pháp được thêm vào. Tội lỗi đã mang tính chất nổi loạn, vì những điều răn cấm đoán các hành động cụ thể, chẳng hạn như tham lam, thực sự đã thúc đẩy tội lỗi, bởi vì điều răn kích thích ham muốn làm những điều bị cấm. Căn bệnh ung thư dẫn đến sự chết không nên được quy cho luật pháp mà là do con người, kẻ bị xác thịt thống trị.

Nếu nhìn từ mục đích siêu việt của Đức Chúa Trời, thì luật pháp được ban để gia tăng tội lỗi và bày tỏ tội lỗi. Kết luận này được xác nhận bởi Rô-ma 2:1–3:20. Mặc dù người Do Thái được đặc ân biết luật pháp của Đức Chúa Trời, nhưng đặc ân đó không mang lại lợi ích cứu rỗi, vì Y-sơ-ra-ên đã vi phạm luật pháp. Luật pháp không đảm bảo sự cứu rỗi của Y-sơ-ra-ên mà bày tỏ sự vi phạm và tấm lòng cứng cỏi, không ăn năn của họ (Rô-ma 2:5). Luật pháp đã tiết lộ rằng không ai là người công chính, tất cả đều không đáp ứng được những yêu cầu của Đức Chúa Trời (Rô-ma 3:10–12). Thật vậy, “vì nhờ luật pháp mà biết được tội lỗi” (Rô-ma 3:20). Luật pháp phơi bày tội lỗi của con người và cho chúng ta thấy sự bất lực của mình trong việc làm đẹp lòng Đức Chúa Trời thông qua sự vâng lời.
Khi chúng ta xem xét mục đích của luật pháp, Ga-la-ti phù hợp với những gì chúng ta đã thấy trong Rô-ma. Phao-lô nhận xét trong Ga-la-ti 3:19 rằng luật pháp “được thêm vào vì cớ những vi phạm.” Các học giả đã giải thích câu nói ngắn gọn này theo những cách khác nhau. Một số người cho rằng luật pháp được thêm vào để ngăn chặn những vi phạm, những người khác nói rằng luật pháp được ban để định nghĩa những vi phạm, và một số khác lại cho rằng luật pháp được thêm vào để gia tăng những vi phạm. Quan điểm đầu tiên gần như chắc chắn là sai. Quan điểm như vậy sẽ phù hợp với quan điểm của những đối thủ ở Ga-la-ti, những người tin rằng luật pháp là cần thiết để chống lại khuynh hướng phạm tội. Nhưng Phao-lô lập luận rằng chính những người ở dưới luật pháp mới ở dưới quyền lực của tội lỗi (Ga-la-ti 5:18).

Có thể ý tưởng định nghĩa tội lỗi được bao hàm trong ý nghĩa mà Phao-lô đang nói ở đây, nhưng có những lập luận giải kinh mạnh mẽ ủng hộ quan điểm rằng luật pháp được thêm vào để gia tăng những vi phạm.
- Thứ nhất, Phao-lô tuyên bố rằng luật pháp không có quyền năng ban sự sống, và do đó sự công chính không thể đạt được qua luật pháp (Ga-la-ti 3:21). Hàm ý ở đây là luật pháp mang lại sự chết vì nó chỉ đem đến sự rủa sả (Ga-la-ti 3:10).
- Thứ hai, các từ ngữ “giam giữ” và “bị cầm tù” (Ga-la-ti 3:22–23) cho thấy rằng luật pháp đã nhốt tất cả mọi người dưới quyền lực của tội lỗi. Phao-lô không có ý nói về sự tách biệt giữa người Do Thái và Dân Ngoại, (vì nếu đúng vậy thì luật pháp đã có thể bảo vệ Y-sơ-ra-ên khỏi sự ô nhiễm đạo đức từ Dân Ngoại), vì chúng ta đã thấy rằng vấn đề ở đây là liệu luật pháp có phải là nguồn của sự sống hay không (Ga-la-ti 3:21). Thay vì ban sự sống, luật pháp giam cầm con người.
- Thứ ba, chúng ta đã thấy trước đó rằng “dưới luật pháp” trong ngôn ngữ của Phao-lô có nghĩa là một người ở dưới quyền lực và thẩm quyền của tội lỗi (xem câu hỏi số 10). Sự song song trong Ga-la-ti 4:3 và 4:5 đặc biệt có ý nghĩa, vì những người “dưới luật pháp” cũng là những người “dưới các lề thói của thế gian.” Nhưng những người “dưới các lề thói của thế gian” là những người “bị nô lệ.” Do đó, luật pháp không ngăn chặn tội lỗi hay thậm chí chủ yếu định nghĩa tội lỗi, mà nô lệ hóa những người ở dưới thẩm quyền của nó (xem Ga-la-ti 4:9). Cách giải thích này được xác nhận bởi Ga-la-ti 4:21–26. Giao ước tại Si-na-i và luật pháp đã dẫn đến sự nô lệ thay vì tự do. Mục đích của luật pháp, có vẻ như, là để nhốt tất cả mọi người dưới tội lỗi và gia tăng những vi phạm để tất cả nhận ra rằng sự cứu rỗi chỉ có thể đạt được qua đức tin nơi Đấng Christ.
Mục đích tiêu cực của luật pháp được xác nhận bởi 2 Cô-rinh-tô 3:7–18. “Chữ” của luật pháp (tức là các điều răn của luật pháp) mang lại sự chết (câu 6). Do đó, chức vụ của Môi-se và giao ước cũ là một “chức vụ của sự chết” (câu 7) và một “chức vụ của sự kết án” (câu 9). Chúng chuẩn bị cho con người về sự công chính và sự sống chỉ đến qua Thánh Linh và Đấng Christ.

Nếu mục đích của luật pháp là để bày tỏ tội lỗi của con người và gia tăng những vi phạm, thì làm thế nào chúng ta giải thích 1 Ti-mô-thê 1:8–11?
“Vả, chúng ta biết luật-pháp vẫn tốt-lành cho kẻ dùng ra cách chánh-đáng, và biết rõ-ràng luật-pháp không phải lập ra cho người công-bình, bèn là vì những kẻ trái luật-pháp, bạn-nghịch, vì những kẻ không tin-kính, phạm tội, những kẻ vô-đạo, nói phạm thánh-thần, những kẻ giết cha mẹ, giết người, vì những kẻ tà-dâm, kẻ đắm nam-sắc, ăn-cướp người, nói dối, thề dối, và vì hết thảy sự trái-nghịch với đạo lành. Ấy đó là điều đạo Tin-lành vinh-hiển của Đức Chúa Trời hạnh-phước dạy-dỗ, mà sự truyền đạo đó đã giao-phó cho ta.”
Chúng ta có thể giải thích những gì Phao-lô viết trong 1 Ti-mô-thê theo ít nhất hai cách.
Thứ nhất, Phao-lô có thể đang nói rằng luật pháp được ban để ngăn chặn tội lỗi và cản trở sự lan rộng của sự vô đạo đức. Một tuyên bố như vậy dường như mâu thuẫn trực tiếp với những gì Phao-lô dạy ở những nơi khác, vì ông thường khẳng định, như chúng ta đã thấy trong chương này, rằng luật pháp thúc đẩy tội lỗi. Nhưng nếu ai đó chấp nhận cách giải thích này, sự mâu thuẫn chỉ là bề ngoài. Trong 1 Ti-mô-thê, Phao-lô có thể xem xét vai trò của luật pháp khi nó đi kèm với sự khiển trách và trừng phạt ngay lập tức. Nếu con người bị khiển trách và trừng phạt ngay lập tức vì tội lỗi của họ, họ sẽ ngừng phạm tội để tránh bị trừng phạt. Luật pháp, do đó, không thực sự làm giảm bớt tội lỗi trong lòng người; nó chỉ ngăn chặn tội lỗi được thể hiện ra bên ngoài do những hậu quả tiêu cực. Khi Phao-lô viết về việc luật pháp làm gia tăng tội lỗi, ông xem xét sự bất lực của luật pháp trong việc chế ngự những khuynh hướng tội lỗi. Mong muốn phạm tội không bị dập tắt bởi luật pháp; thay vào đó, luật pháp thổi bùng ngọn lửa ham muốn phạm tội. Nhưng nếu có sự trừng phạt ngay lập tức, thì con người sẽ sợ hãi và không dám biến những ham muốn trong lòng thành hành động.
Còn một khả năng khác hoàn toàn phù hợp với những gì chúng ta đã tranh luận về việc luật pháp kích động tội lỗi. Phao-lô có thể đang nói rằng những giáo sư giả trong 1 Ti-mô-thê không hiểu cách sử dụng luật pháp, vì mục đích của luật pháp là bày tỏ sự gian ác trong lòng người. Nếu những giáo sư giả thực sự hiểu luật pháp, họ sẽ nhận ra rằng luật pháp phơi bày chiều sâu của sự gian ác trong con người, nhưng luật pháp không đóng vai trò gì trong việc chiến thắng sự ác đó. Tuy nhiên, có thể những giáo sư giả tin rằng luật pháp là phương tiện mà Đức Chúa Trời dùng để lật đổ tội lỗi. Phao-lô đã phản bác bằng cách khẳng định rằng luật pháp không phải là nguồn của sự sống; nó chỉ bày tỏ sự ác tuôn trào trong lòng người.
TÓM TẮT
Mục đích của luật pháp là phơi bày tội lỗi của con người, để từ đó khiến cho con người thấy được tình trạng tuyệt vọng của mình. Tội lỗi dẫn con người đến sự chết, để cho con người thấy rằng sự sống chỉ có thể tìm được thông qua Chúa Giê-xu, là Đấng đã chịu đóng đinh vì tội lỗi của con người.
Câu Hỏi Thảo Luận:
- Sự khác biệt giữa mục đích siêu việt và mục đích nội tại của luật pháp là gì?
- Quan điểm điển hình của người Do Thái về luật pháp là gì?
- Lời tuyên bố của Phao-lô trong Rô-ma 7:10 rằng luật pháp nhằm đem lại sự sống có mâu thuẫn với tuyên bố khác của ông rằng luật pháp được ban để gia tăng tội lỗi (Rô-ma 5:20) không?
- Tại sao Đức Chúa Trời lại ban một luật pháp khiến chúng ta phải chết?
- Chúng ta nên giảng dạy và rao giảng về đặc tính gây chết của luật pháp như thế nào trong thời đại ngày nay?