Skip to main content

Câu 13: Làm Thế Nào Để Những Câu Tuyên Bố Tiêu Cực của Phao-Lô về Luật Pháp Phù Hợp với Những Tuyên Bố Tích Cực về Luật Pháp Trong Thi thiên 19 và 119?

·1495 words·8 mins·
Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

Chúng ta đã thấy trong câu trả lời cho câu hỏi số 12 rằng luật pháp gia tăng vi phạm và dẫn chúng ta đến sự chết. Luật pháp không mang lại sự sống mà là giết chết. Làm thế nào điều này phù hợp với những tuyên bố tích cực về vai trò của luật pháp trong Thi thiên 19 và 119?

  • Thi thiên 19:7 nói, “Luật pháp của Đức Giê-hô-va là trọn vẹn, làm sống lại linh hồn. " Sứ đồ Phao-lô nói rằng luật pháp giết chết, nhưng câu này nói rằng luật pháp mang lại sự sống.
  • Tương tự, Thi thiên 119:93 nói, “Tôi chẳng hề quên giềng mối Chúa, vì nhờ đó Chúa làm cho tôi được sống.” Tác giả Thi thiên chỉ rõ rằng sự sống đến từ các quy tắc của luật pháp, trong khi Phao-lô lại thấy rằng luật pháp nhân lên những vi phạm. Chúng ta cũng tìm thấy một tuyên bố rất giống như hai tuyên bố trên ở trong Thi thiên 119:25, “Linh hồn tôi dính vào bụi đất, xin hãy khiến tôi sống lại tùy theo lời Chúa.” Tuy nhiên, cũng có thể rằng trong ví dụ sau cùng này, lời của Đức Chúa Trời nên được hiểu như là lời hứa của Ngài, do đó tác giả Thi thiên không yêu cầu Chúa ban sự sống qua các điều răn mà là qua lời hứa của Ngài. Những câu khác trong Thi thiên hỗ trợ cho cách hiểu như vậy: “Lời Chúa làm cho tôi được sống lại, ấy là sự an ủi tôi trong cơn hoạn nạn” (Thi thiên 119:50); và, “Xin hãy bênh vực duyên cớ tôi, và chuộc tôi, cũng khiến tôi được sống tùy theo lời Chúa” (Thi thiên 119:154). Một câu Kinh thánh khác có tính chất khó đánh giá hơn là Thi thiên 119:156: “Đức Giê-hô-va ơi, sự thương xót Ngài rất lớn, xin khiến tôi được sống tùy theo luật lệ Ngài.” Câu này dường như gần gũi hơn với Thi thiên 19:7 và Thi thiên 119:93, nơi luật pháp được cho rằng mang lại sự sống, và chữ “luật pháp” trong những trường hợp này dường như có nghĩa là các điều răn của Đức Chúa Trời.

Mặc dù thoạt nhìn có vẻ ngược lại, nhưng tác giả Thi thiên không mâu thuẫn với những gì chúng ta tìm thấy trong các thư tín Phao-lô. Người viết Thi thiên 119 nhận ra rằng sức mạnh để giữ các quy tắc của Đức Chúa Trời đến từ Ngài. Con người tự chủ không thể làm hài lòng Đức Chúa Trời hoặc tuân giữ luật pháp của Ngài (xem Rô-ma 8:7). Ví dụ, chúng ta đọc trong Thi thiên 119:159, “Xin hãy khiến tôi được sống tùy sự nhân từ Ngài.” Sự sống đến từ tình yêu thương không dời đổi của Đức Chúa Trời, tức là từ ân điển và lòng thương xót của Ngài. Con người không cố gắng để đạt được hoặc nhận được sự sống bằng cách tuân giữ luật pháp. Thi thiên 119:88 thậm chí còn rõ ràng hơn, “Xin hãy làm cho tôi được sống tùy theo tình yêu thương không dời đổi của Ngài, thì tôi sẽ gìn giữ chứng cớ của miệng Chúa.” Sự sống chỉ đến từ ân điển của Đức Chúa Trời, và hệ quả của sự sống đó là việc giữ các chứng cớ và các quy tắc của Đức Chúa Trời. Tác giả Thi thiên không dạy rằng một người có thể đạt được sự sống bởi sự vâng lời. Sự sống tìm thấy nguồn gốc của nó trong công việc ân điển của Đức Chúa Trời. Chắc chắn rằng lối suy nghĩ này rất phù hợp với tư tưởng của Phao-lô.

Trong một số phân đoạn Kinh thánh khác, tác giả Thi thiên nhấn mạnh sự vâng lời của mình. Ví dụ, ông nói, “Linh hồn tôi đã gìn giữ các chứng cớ Chúa; tôi yêu chứng cớ ấy nhiều lắm” (Thi thiên 119:167; so sánh với câu 22, 101, 102, 110, 121, 129). Những bình luận như vậy có thể bị hiểu sai, cho rằng tác giả Thi thiên gần như hoàn hảo. Ngược lại, ông nhận thức sâu sắc về những thất bại của mình. Thi thiên kết thúc bằng những lời, “Tôi xiêu lạc khác nào con chiên mất: Xin hãy tìm kiếm kẻ tôi tớ Chúa, vì tôi không quên điều răn của Chúa” (Thi thiên 119:176). Rõ ràng, tác giả phạm tội, nhưng ông không xem mình là người quên các điều răn của Đức Chúa Trời, mặc dù ông đã lạc lối.

Mong muốn của tác giả Thi thiên không hoàn toàn phù hợp với hành động của mình. Do đó, Thi thiên đầy những lời cầu xin, trong đó tác giả yêu cầu Đức Chúa Trời ban cho ông sức mạnh để giữ luật pháp. Ông nói, “Chớ để tôi lạc các điều răn Chúa” (Thi thiên 119:10), và, “Khi Chúa mở rộng lòng tôi, thì tôi sẽ chạy theo con đường điều răn Chúa” (Thi thiên 119:32; xem các câu 36, 37). Tình huống được tưởng tượng trong Thi thiên 119 rất phức tạp. Một mặt, tác giả giữ các luật lệ của Đức Chúa Trời trái ngược với những kẻ gian ác. Mặt khác, ông nhận thức được những thất bại đạo đức của mình và khẩn xin Đức Chúa Trời ban cho ông sự khao khát vâng giữ các điều răn của Ngài. Bất kỳ sự vâng lời nào được thực hiện thì đều xuất phát từ ân điển của Đức Chúa Trời.

Nhưng làm thế nào để tuyên bố của tác giả Thi thiên rằng “Đức Chúa Trời ban sự sống qua luật pháp và các quy tắc của Ngài” phù hợp với tuyên bố của Phao-lô rằng “luật pháp giết chết”?

Giải pháp tốt nhất để trả lời cho câu hỏi này là việc chúng ta nhận ra một sự khác biệt quan trọng giữa tác giả Thi thiên và Phao-lô. Khi Phao-lô nói rằng luật pháp giết chết và dẫn đến cái chết, ông nghĩ về những người trong xác thịt (Rô-ma 7:5) — là những người chưa được tái sinh (Rô-ma 8:7). Tác giả Thi thiên không nói rằng luật pháp ban sự sống cho những người đang chết trong tội lỗi của họ. Khái niệm rằng luật pháp thực sự có thể ban sự sống cho tội nhân không được dạy ở bất kỳ đâu trong Cựu Ước hay Tân Ước. Do đó, có vẻ như rất có khả năng rằng tác giả Thi thiên suy ngẫm về vai trò của các điều răn đối với những người đã biết Đức Chúa Trời. Luật pháp có thể “làm sống lại” tình yêu thương của họ đối với Đức Chúa Trời và thúc đẩy mong muốn làm theo ý muốn Ngài khi Thánh Linh dùng lời của Đức Chúa Trời để cáo trách và soi sáng những người đã nhận được sự sống mới. Các điều răn của luật pháp nhắc nhở các tín hữu về sự nghèo nàn đạo đức của họ — đó là, về sự bất lực hoàn toàn của họ để làm những gì Đức Chúa Trời đòi hỏi — và do đó các tín hữu được làm sống lại qua phúc âm của Đấng Christ, là nguồn duy nhất của sự sống.

TÓM TẮT

Những tuyên bố tiêu cực của Phao-lô về luật pháp không mâu thuẫn với Thi thiên 19 và Thi thiên 119. Phao-lô nhấn mạnh rằng luật pháp dẫn con người đến cái chết và không bao giờ ban sự sống cho những người chưa được tái sinh. Thi thiên 19 và 119 nói về tình huống của những người đã được tái sinh. Trong trường hợp đó, các điều răn của Đức Chúa Trời, qua công việc của Thánh Linh Ngài, đặt các tín hữu vào ân điển của Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời sử dụng các điều răn kết hợp với Thánh Linh Ngài để củng cố các tín hữu, giúp họ dựa vào ân điển của Đức Chúa Trời để làm hài lòng Ngài.

Câu Hỏi Thảo Luận:

  1. Vai trò của luật pháp trong Thi thiên 19 và 119 là gì?
  2. Bằng chứng nào trong Thi thiên 119 cho thấy tác giả Thi thiên vẫn đấu tranh với tội lỗi?
  3. Tác giả Thi thiên có tin rằng luật pháp có thể ban sự sống cho những người chưa được tái sinh không?
  4. Những gì tác giả Thi thiên nói tích cực về luật pháp phù hợp như thế nào với những tuyên bố tiêu cực của Phao-lô về luật pháp?
  5. Chúng ta nên giảng dạy và truyền đạt Thi thiên 19 và 119 như thế nào khi giao ước mới đã được bắt đầu?

40 CÂU HỎI VỀ CƠ ĐỐC NHÂN VÀ LUẬT PHÁP CỰU ƯỚC