Skip to main content

Câu 15: Cơ Đốc Nhân Có Bị Ràng Buộc Bởi Cách Dùng Thứ Ba Của Luật Pháp Hay Không?

·1537 words·8 mins·
Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

John Calvin đã lập luận về cách dùng thứ ba của luật pháp, điều này có nghĩa là các mệnh lệnh của Chúa đóng vai trò như một quy tắc cho cuộc sống. Ông giải thích như sau:

Cách sử dụng chính yếu và thứ ba của luật pháp, là cách sử dụng liên quan chặt chẽ hơn đến mục đích đúng đắn của luật pháp, được tìm thấy trong các tín hữu mà trong lòng họ đã có Thánh Linh của Đức Chúa Trời đã sống và cai trị (hay nói cách khác, đây là các tín hữu thời kỳ Tân Ước). Vì dù rằng họ đã có luật pháp được viết và khắc ghi trong lòng bởi bàn tay của Đức Chúa Trời, nghĩa là đã được cảm động và sống động thông qua sự dẫn dắt của Thánh Linh mà họ khao khát vâng phục Đức Chúa Trời, họ vẫn nhận được lợi ích từ luật pháp theo hai cách. Đây là công cụ tốt nhất giúp họ học hỏi kỹ càng hơn mỗi ngày bản chất ý muốn của Chúa mà họ khao khát, và để củng cố họ trong sự hiểu biết về điều đó. Vì không ai trước đây đạt được sự khôn ngoan đủ để từ việc học hỏi hàng ngày về luật pháp mà tiến thêm một bước hướng tới sự hiểu biết thánh khiết hơn về ý muốn của Thiên Chúa. Thêm vào đó, vì chúng ta không chỉ cần sự giảng dạy mà còn cả sự khuyến khích, tôi tớ của Đức Chúa Trời cũng sẽ tận dụng lợi ích này của luật pháp: đó là, thông qua sự suy ngẫm thường xuyên về luật pháp để được thức tỉnh trong sự vâng lời, được củng cố trong đó, và được kéo trở lại khỏi con đường trơn trượt của sự vi phạm. Theo cách này, các thánh nhân phải tiếp tục tuân giữ luật pháp. Dù rằng họ có hăng hái theo Thánh Linh để hướng tới sự công chính của Chúa, xác thịt yếu đuối luôn gây gánh nặng khiến họ không thể tiến tới với sự sẵn lòng đúng đắn. Luật pháp đối với xác thịt như một chiếc roi với một con lừa lười nhác và chống cự, đánh thức nó để làm việc. Ngay cả đối với một người thuộc linh chưa được giải thoát khỏi gánh nặng của xác thịt, luật pháp vẫn là một cây roi liên tục, không để cho họ đứng yên.

Calvin cũng nhấn mạnh vai trò của luật pháp trong việc sống đời sống Cơ Đốc, coi nó như một kim chỉ nam cung cấp sự hướng dẫn và giảng dạy đạo đức. Chúng ta thấy cùng một giáo huấn trong Tuyên xưng Đức tin Westminster (19:6).

Mặc dù những tín hữu chân chính không bị đặt dưới luật pháp như một giao ước của việc làm, để nhờ đó được xưng công chính hay bị kết án; tuy nhiên, luật pháp rất hữu ích cho họ cũng như cho những người khác; vì, với tư cách là một quy tắc của cuộc sống, thông báo cho họ về ý muốn của Đức Chúa Trời và bổn phận của họ, luật pháp hướng dẫn và ràng buộc họ phải bước đi phù hợp; đồng thời, khám phá những ô uế tội lỗi trong bản chất, tâm hồn và đời sống của họ; để, khi tự xét mình qua đó, họ có thể đến với sự xác tín sâu sắc hơn, sự hạ mình vì tội lỗi, và lòng căm ghét tội lỗi; cùng với cái nhìn rõ ràng hơn về sự cần thiết của họ đối với Đấng Christ và sự trọn vẹn trong sự vâng phục của Ngài. Luật pháp cũng hữu ích cho những người đã tái sinh, để kiềm chế những sự đồi bại của họ, vì luật pháp cấm tội lỗi, và những lời đe dọa của luật pháp cho thấy ngay cả những tội lỗi của họ cũng đáng bị gì, và những khổ đau trong cuộc đời này mà họ có thể phải trải qua vì điều đó, mặc dù họ đã được giải thoát khỏi sự nguyền rủa được đe dọa trong luật pháp. Tương tự, những lời hứa của luật pháp cho thấy sự chấp nhận của Đức Chúa Trời đối với sự vâng lời, và những phước lành mà họ có thể mong đợi khi thực hiện điều đó; mặc dù luật pháp đối với Cơ Đốc Nhân không phải là một giao ước của việc làm: đó là, để người ta làm điều tốt và tránh điều ác, vì luật pháp khuyến khích điều này, và ngăn cản điều kia, thì việc làm cũng không phải là bằng chứng cho thấy họ đang bị đặt dưới luật pháp, mà là đang ở dưới ân điển.

John Calvin

Mặt khác, Martin Luther đã bác bỏ khái niệm về cách dùng thứ ba của luật pháp, lập luận rằng toàn bộ luật pháp đã bị bãi bỏ đối với người Cơ Đốc. Nhiều trích dẫn từ Luther minh hoạ quan điểm của ông về luật pháp. Ví dụ:

“Luật pháp của Môi-se có chỗ đứng của nó. Nó không còn ràng buộc chúng ta nữa vì nó chỉ được ban cho dân tộc Y-sơ-ra-ên.”

“Chắc chắn rằng, các dân ngoại có một số luật chung với người Do Thái, chẳng hạn như: chỉ có một Đức Chúa Trời, không ai được làm hại người khác, không ai được phạm tội ngoại tình, giết người hay trộm cắp, và những điều tương tự. Điều này đã được viết một cách tự nhiên trong lòng họ.”

“Môi-se không liên quan gì đến chúng ta. Nếu tôi chấp nhận Môi-se trong một điều răn, tôi sẽ phải chấp nhận toàn bộ Môi-se … Môi-se đã chết. Luật pháp của ông kết thúc khi Đấng Christ đến. Ông không còn phục vụ nữa.”

“Chúng ta sẽ coi Môi-se là một người thầy, nhưng chúng ta sẽ không coi ông là người ban hành luật pháp của chúng ta—trừ khi ông đồng ý với cả Tân Ước và luật tự nhiên.”

“Do đó, tôi tuân giữ các điều răn mà Môi-se đã ban hành, không phải vì Môi-se đã ban hành, mà vì chúng đã được khắc sâu trong lòng tôi bởi tự nhiên.”

“Vì vậy, chúng ta đọc về Môi-se không phải vì ông áp dụng cho chúng ta, rằng chúng ta phải vâng lời ông, mà vì ông đồng ý với luật tự nhiên.”

Martin Luther

Nói một cách nghiêm khắc, ý tưởng rằng các tín hữu bị đặt dưới cách dùng thứ ba của luật pháp là sai lầm, vì chúng ta đã thấy rằng toàn bộ luật pháp đã bị bãi bỏ đối với các tín hữu. Tuy nhiên, khái niệm này không hoàn toàn sai, vì lời dạy của Phao-lô đầy những sự khuyên bảo kêu gọi các tín hữu sống theo cách làm vui lòng Đức Chúa Trời. Như chúng ta đã thấy trong câu hỏi trước, một số điều răn xuất phát từ luật pháp Cựu Ước, và chắc chắn rằng chúng hoạt động như một tiêu chuẩn cho đời sống của các tín hữu ngày nay. Tuy nhiên, việc lấy từ Cựu Ước không làm cho chúng có tính cách thẩm quyền. Chúng là ý muốn của Đức Chúa Trời đối với con người vì chúng đại diện cho bản chất của Đức Chúa Trời. Dù rằng luật pháp Cựu Ước không còn ràng buộc một cách trực tiếp đối với các tín hữu, chúng ta vẫn thấy những nguyên tắc, khuôn mẫu, và chuẩn mực đạo đức vẫn áp dụng cho chúng ta ngày nay vì Cựu Ước là lời của Đức Chúa Trời.

TÓM TẮT

Calvin và Luther có những quan điểm khác nhau về cách dùng thứ ba của luật pháp. Luther gần với chân lý hơn trong vấn đề này so với Calvin, vì ông nhìn rõ hơn rằng luật pháp Cựu Ước không phải là điều bắt buộc đối với các tín hữu, và các tín hữu không còn nằm dưới giao ước Môi-se. Tuy nhiên, sự khác biệt giữa Luther và Calvin trong vấn đề này không nên được phóng đại, vì cả hai đều tin rằng có những chuẩn mực đạo đức cho các tín hữu, và nhiều chuẩn mực đạo đức này được tìm thấy trong Cựu Ước. Do đó, Cựu Ước vẫn giữ vai trò giảng dạy đối với các tín hữu ngày nay và đóng một vai trò quan trọng trong đạo đức Cơ Đốc.

Câu Hỏi Thảo Luận:

  1. Việc sử dụng thứ ba của luật pháp là gì?
  2. Quan điểm của Calvin về việc sử dụng thứ ba của luật pháp là gì?
  3. Quan điểm của Luther khác với Calvin như thế nào?
  4. Những vấn đề gì nảy sinh khi ủng hộ việc sử dụng thứ ba của luật pháp?
  5. Ở khía cạnh nào Calvin và Luther khá gần gũi với nhau trong vấn đề này mặc dù họ có sự khác biệt về câu hỏi?

40 CÂU HỎI VỀ CƠ ĐỐC NHÂN VÀ LUẬT PHÁP CỰU ƯỚC