Luật pháp của Đấng Christ chỉ được đề cập hai lần trong Tân Ước. Trong Ga-la-ti 6:2, Phao-lô kêu gọi người Ga-la-ti “hãy mang lấy gánh nặng cho nhau, và như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ” (ton nomon tou Christou). Và trong 1 Cô-rinh-tô 9:21, ông nói rằng ông “ở dưới luật pháp của Đấng Christ” (ennomos Christou). Ý nghĩa mà Phao-lô muốn nói về luật pháp của Đấng Christ đã kích thích nhiều cuộc thảo luận sâu rộng. Một số người cho rằng cụm từ này mang tính tranh luận trong sách Ga-la-ti, nghĩa là Phao-lô đưa ra cụm từ này để đáp trả đối thủ, và do đó cụm từ là một lối chơi chữ. Ban đầu, Phao-lô có thể đã tạo ra cụm từ này để đối phó với những người chống đối, mặc dù trong ngữ cảnh chưa có bằng chứng rõ ràng để chứng minh cụm từ này chỉ mang tính tranh luận. Vì vậy, việc nghiên cứu ý nghĩa của cụm từ này trong lời dạy của Phao-lô là việc đáng để làm.
Một số người đã gợi ý rằng Phao-lô đề cập đến sự dạy dỗ của Đức Chúa Jesus và xác định rằng đó là một luật mới cho các tín hữu. Thay vì luật pháp Cựu Ước, sự dạy dỗ của Đức Chúa Jesus là luật mới cho các tín hữu. Chắc chắn rằng Phao-lô thường ám chỉ đến sự dạy dỗ của Đức Chúa Jesus, và lời của Đức Chúa Jesus có tính thẩm quyền đối với ông. Tuy nhiên, việc trích dẫn rõ ràng sự dạy dỗ của Đức Chúa Jesus trong các thư tín của Phao-lô lại hiếm. Phao-lô thường ám chỉ lời của Đức Chúa Jesus mà không thông báo với độc giả rằng ông đang dựa vào sự dạy dỗ của Đức Chúa Jesus. Do đó, dường như không có khả năng luật của Đấng Christ trong các thư tín Phao-lô là rõ ràng đề cập đến sự dạy dỗ của Đức Chúa Jesus. Nếu sự dạy dỗ của Đức Chúa Jesus là luật mới cho các tín hữu, chúng ta hi vọng rằng Phao-lô sẽ chỉ rõ ràng và không mơ hồ, cũng như thường xuyên cho độc giả biết rằng ông đang trích dẫn lời của Đức Chúa Jesus. Đáng chú ý, việc Phao-lô sử dụng một công thức giới thiệu nào đó để báo hiệu với độc giả rằng lời nói đến từ Đức Chúa Jesus là rất ít (xem 1 Cô-rinh-tô 7:10–11; 11:23–26; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:15). Vì vậy, tôi kết luận rằng luật của Đấng Christ mà Phao-lô đề cập là không đủ rõ ràng để ám chỉ đến truyền thống về sự dạy dỗ của Đức Chúa Jesus.
Một quan điểm khá tương tự là luật pháp của Đấng Christ được xác định là Torah của Si-ôn. Theo quan điểm này, luật pháp Môi-se bị bãi bỏ trong khi Torah của Si-ôn được thiết lập. Torah của Si-ôn xuất phát từ Si-ôn (Ê-sai 2:1–4; Mi-chê 4:1–4) và mang tính lai thế học (Giê-rê-mi 31:31–34) cũng như tính phổ quát. Quan điểm này đúng khi thấy rằng luật pháp Môi-se không còn hiệu lực, nhưng vẫn chưa rõ ràng rằng Cựu Ước có hình dung về một luật khác đến từ Si-ôn hay không.
Dường như ý nghĩa nhiều hứa hẹn nhất là xác định luật pháp của Đấng Christ với sự khuyên bảo yêu thương lẫn nhau (Ga-la-ti 5:14), vì có một mối liên kết rõ ràng giữa Ga-la-ti 5:14 và 6:2. Luật pháp Cựu Ước “được hoàn tất” (peplērōtai) trong sự khuyên bảo yêu người lân cận như chính mình (Lê-vi 19:18 trong Ga-la-ti 5:14). Và luật pháp của Đấng Christ “được hoàn tất” (anaplērōsete) khi các tín hữu gánh lấy gánh nặng của nhau (Ga-la-ti 6:2). Nếu chúng ta gánh vác gánh nặng của các tín hữu khác, chúng ta thể hiện tình yêu thương dành cho họ. Như vậy, tình yêu hy sinh đối với các tín hữu khác hoàn tất luật pháp Cựu Ước và luật pháp của Đấng Christ. Một cách hiểu như vậy là phù hợp với Rô-ma 13:8–10, nơi luật pháp Cựu Ước được tóm tắt trong sự khuyên bảo yêu thương lẫn nhau. Chúng ta cũng có thể nói rằng cuộc đời của Đấng Christ, và sự hy sinh mạng sống của Ngài trong sự chết của Ngài, là minh họa tối thượng cho luật pháp của Đấng Christ. Nghĩa là, cuộc đời và sự chết của Đấng Christ là kiểu mẫu, sự minh họa và sự giải thích về tình yêu. Tuy nhiên, Rô-ma 13:8–10 giúp chúng ta không đơn giản hóa quá mức bản chất của luật pháp Đấng Christ, vì tình yêu được thể hiện khi các tín hữu thực hiện các chuẩn mực đạo đức. Luật pháp của Đấng Christ được minh chứng qua một đời sống yêu thương, nhưng tình yêu đó được thể hiện trong một đời sống đạo đức.
Nhìn nhận luật pháp của Đấng Christ như luật yêu thương rất phù hợp với cuộc thảo luận của Phao-lô trong 1 Cô-rinh-tô 9. Phân đoạn này được đặt trong bối cảnh cuộc thảo luận của Phao-lô về việc ăn của cúng thần tượng (1 Cô-rinh-tô 8:1–11:1). Vấn đề cơ bản với những gì chúng ta sẽ gọi là “những người biết” (vì họ rất tự hào về sự hiểu biết của mình) là sự ích kỷ của họ, vì họ tôn cao quyền được ăn đồ cúng thần tượng thay vì thể hiện tình yêu đối với các tín hữu yếu đuối hơn (1 Cô-rinh-tô 8:1–13). Các tín hữu yếu đuối không thể từ bỏ ý tưởng rằng các thần tượng là một thực tế, và do đó họ bị gây vấp phạm khi những người khác ăn đồ được cúng cho thần tượng. Có vẻ như một số người yếu đuối cố gắng bắt chước “những người biết” và đã ăn đồ cúng thần tượng, mặc dù trong lương tâm của họ, họ nghĩ rằng việc ăn như vậy là sai. Tuy nhiên, bằng cách ăn, họ đã vi phạm ý thức về đúng và sai của mình và bắt đầu sống dựa trên sự xác tín của người khác thay vì sự xác tín của bản thân. Những người từ bỏ sự xác tín của mình có nguy cơ bị hủy hoại, vì hành vi của họ không còn dựa trên ý thức và lương tâm của chính mình. Tình yêu bảo vệ sự yếu đuối của người khác và không lợi dụng sự bất định của họ. Những người biết nên kiêng ăn đồ cúng thần tượng vì lợi ích của những người yếu đuối.
Phao-lô nêu gương của chính mình trong chương 9, chỉ ra rằng ông từ bỏ quyền được nhận thù lao như một sứ đồ của Đấng Christ. Phao-lô đáng được hỗ trợ tài chính vì người lao động đáng được nhận lương, nhưng ông muốn loại bỏ bất kỳ rào cản nào đối với phúc âm, và do đó ông từ chối nhận thù lao. Phao-lô không sống dựa trên quyền lợi của mình. Ông đã từ bỏ chúng vì lợi ích của người khác, để nhiều người hơn có thể được đưa đến với Đấng Christ. Sự tham chiếu của Phao-lô về luật pháp của Đấng Christ được thấy trong 1 Cô-rinh-tô 9:19–23, nơi Phao-lô nhấn mạnh rằng ông điều chỉnh hành vi của mình để phù hợp với những người mà ông phục vụ. Nếu Phao-lô ở với người ngoại bang, ông sống không theo luật pháp. Nếu ông ở với những người giữ luật pháp, thì ông cũng giữ luật pháp. Sự linh hoạt của Phao-lô, trong đó ông thích nghi với những người nghe mình, thể hiện tình yêu hy sinh của ông.
1 Cô-rinh-tô 9:20–21 làm rõ rằng Phao-lô không còn bị đặt dưới luật pháp nữa. Ông không còn sống dưới quyền của giao ước Môi-se, vì giao ước đó đã qua đi khi Đấng Christ đã đến. Tuy nhiên, ông tự nguyện đặt mình dưới luật pháp khi ông phục vụ người Do Thái, để tránh gây xúc phạm. Khi tuân thủ luật pháp lúc ở cùng với những người yếu đuối, ông đã có thể rao giảng phúc âm cho họ. Tuy nhiên, khi phục vụ người ngoại bang, Phao-lô không tuân theo luật pháp vì ông không bị bắt buộc phải giữ nó. Rất có khả năng Phao-lô nghĩ đến các luật thanh sạch ở đây, nếu ông nhấn mạnh đến chúng, điều này sẽ cản trở việc giao lưu tại bàn ăn với người ngoại bang.
Vậy rõ ràng, Phao-lô được tự do khỏi luật pháp Môi-se. Tuy nhiên, ông bổ sung một điều kiện, nhấn mạnh rằng ông vẫn chịu dưới luật pháp của Đấng Christ. Sự tự do khỏi luật pháp Môi-se không có nghĩa là Phao-lô được giải phóng khỏi tất cả các chuẩn mực đạo đức. Tự do khỏi luật pháp không có nghĩa là tự do khỏi bổn phận; nó không phải là con đường dẫn đến chủ nghĩa phóng túng. Hơn nữa, luật pháp của Đấng Christ mà Phao-lô chịu ở dưới, trong bối cảnh này, tập trung vào mệnh lệnh yêu thương lẫn nhau. Phao-lô đã điều chỉnh lối sống của mình, dù ông ở với người Do Thái hay người Hy Lạp, người yếu đuối hay người mạnh mẽ, vì tình yêu dành cho người khác, để ông có thể đưa họ đến với phúc âm của Đấng Christ.
TÓM TẮT
Tôi đã lập luận từ cả Ga-la-ti và 1 Cô-rinh-tô rằng luật pháp của Đấng Christ nên được định nghĩa là luật yêu thương. Chúng ta thấy trong 1 Cô-rinh-tô 9 rằng sự linh hoạt và hy sinh của Phao-lô vì những người nghe ông đại diện cho cùng một loại tình yêu hy sinh mà Đấng Christ đã thể hiện khi Ngài đi đến thập tự giá. Do đó, cuộc đời của Đấng Christ minh họa cho luật yêu thương. Sẽ là một sai lầm khi kết luận rằng không có chuẩn mực đạo đức nào trong luật của Đấng Christ, vì Rô-ma 13:8–10 rõ ràng, cũng như nhiều đoạn văn khác trong các thư tín của Phao-lô, dạy rằng đời sống yêu thương không thể tách rời khỏi các chuẩn mực đạo đức.
Câu Hỏi Thảo Luận:
- Vấn đề của việc giới hạn luật pháp của Đấng Christ vào sự dạy dỗ của Đức Chúa Jesus là gì?
- Tại sao việc định nghĩa luật pháp của Đấng Christ trong thuật ngữ của Torah của Si-ôn là không đầy đủ?
- Các phân đoạn Kinh thánh chính để hiểu luật pháp của Đấng Christ là gì?
- Mối quan hệ giữa luật pháp của Đấng Christ và luật yêu thương là gì?
- Luật pháp của Đấng Christ có nên được giải thích theo kiểu mẫu của đời sống Đức Chúa Jesus và sự hy sinh của Ngài không?