Skip to main content

Câu 21: Những Dạy Dỗ của Phao-lô Về Sự Xưng Công Chính Có Mẫu Thuẫn Với Sứ Điệp của Chúa Giê-xu Hay Không?

·1432 words·7 mins·
Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

Rõ ràng tôi không thể xử lý tất cả các sứ điệp của Chúa Giê-xu trong một không gian ngắn của bài viết này, nhưng có thể thấy rằng giáo huấn của sứ đồ Phao-lô về sự xưng công chính phù hợp với sứ điệp của Chúa Giê-xu. Cần lưu ý rằng ngay từ đầu, Chúa Giê-xu thường không sử dụng thuật ngữ “xưng công chính” như sứ đồ Phao-lô. Tuy vậy, các khái niệm như ân huệ của Đức Chúa Trời và tính cốt lõi của đức tin vẫn hiện diện. Và cũng không phải ngôn ngữ về sự xưng công chính hoàn toàn vắng mặt trong các sứ điệp của Chúa Giê-xu.

Ngụ ngôn về người Pha-ri-si và người thu thuế (Lu-ca 18:9-14) rõ ràng là tiền đề cho thần học về sự xưng công chính của sứ đồ Phao-lô. Người Pha-ri-si tin rằng Đức Chúa Trời hài lòng với mình vì sự tận tâm với luật pháp, vượt xa những điều mong đợi. Ông mong được xưng công chính vì sự xuất sắc về đạo đức của mình, điều này nâng ông cao hơn người thu thuế. Tuy nhiên, người thu thuế lại nhận thức sâu sắc về tội lỗi của mình và khẩn cầu Đức Chúa Trời thương xót một kẻ tội lỗi. Và chính người thu thuế, chứ không phải người Pha-ri-si, đã “về nhà và được xưng công chính” (Lu-ca 18:14). Những người “tin vào chính mình rằng họ công chính” (Lu-ca 18:9) thì bị kết án. Ai tự nhấc mình lên sẽ bị hạ xuống (Lu-ca 18:14). Con đường duy nhất dẫn đến sự xưng công chính là noi gương người thu thuế mà thưa rằng, “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội” (Lu-ca 18:13). Thật khó để tưởng tượng có một sự tương đồng nào gần gũi với giáo huấn của sứ đồ Phao-lô về sự xưng công chính hơn ngụ ngôn này.

Một minh họa cụ thể cho ân sủng vượt bậc của Đức Chúa Trời là việc Chúa Giê-xu ngồi đồng bàn với những người thu thuế và tội nhân (ví dụ, Ma-thi-ơ 9:10–13). Hành động ngồi đồng bàn này thể hiện sự chấp nhận của Chúa Giê-xu đối với họ, bất chấp tội lỗi của họ. Tin lành về ân sủng của Đức Chúa Trời được biểu lộ qua lời khẳng định của Chúa Giê-xu rằng những người bệnh mới cần thầy thuốc. Ngài đến để kêu gọi những kẻ tội lỗi ăn năn. Vì vậy, Chúa Giê-xu đã ban ơn tha tội cho những người thất bại trầm trọng, hứa ban cho họ mối quan hệ với Đức Chúa Trời nếu họ ăn năn tội lỗi.

Câu chuyện về đứa con hoang đàng (Lu-ca 15:11–32) cộng hưởng với cùng chủ đề này. Người con trai đã nổi loạn chống lại người cha bằng cách tiêu phí tài sản của cha và sống một cuộc đời phóng đãng. Tuy nhiên, khi anh hối cải và trở về với cha, người cha đã chờ đợi anh và thậm chí chạy đến ôm anh với lòng trắc ẩn, ban cho anh sự tha thứ hoàn toàn và miễn phí. Rõ ràng, người con trong ngụ ngôn đại diện cho những người thu thuế và tội nhân, những người không xứng đáng nhận ân sủng và sự tha thứ của Cha (Lu-ca 15:1–2), và dẫu vậy Đức Chúa Trời vẫn tha thứ tất cả tội lỗi của họ.

Khi Chúa Giê-xu nói rằng nước trời thuộc về những “người nghèo khó trong tâm linh” (Ma-thi-ơ 5:3), chúng ta thấy một sự tương đồng nữa, so với giáo huấn của sứ đồ Phao-lô về ân sủng. Theo Ma-thi-ơ, những ai nhận ra sự nghèo nàn tâm linh của mình sẽ nhận được nước trời. Những ai “đói khát sự công chính” sẽ “được thỏa mãn” (Ma-thi-ơ 5:6). Nhưng nếu họ khao khát sự công chính, điều đó có nghĩa là họ nhận ra mình thiếu nó và cần sự công chính từ người khác.

Tương tự, trong các sách Tin Lành cộng quan, đức tin là yếu tố nền tảng để bước vào nước trời. Người đội trưởng nổi bật hơn những người Israel vì đức tin của ông (Ma-thi-ơ 8:10), và đức tin này không chỉ giới hạn trong lĩnh vực chữa lành, vì Chúa Giê-xu ngay lập tức nói đến những người ngoại bang sẽ tham gia bữa tiệc Chiên Con (Ma-thi-ơ 8:11–12). Điều thú vị là các sách Tin Lành cộng quan thường sử dụng cụm từ “đức tin của ngươi đã cứu ngươi” (Ma-thi-ơ 9:22; Mác 5:34; 10:52; Lu-ca 7:50; 8:48; 17:19; 18:42). Trong tất cả các trường hợp, trừ Lu-ca 7:50, Chúa Giê-xu nói câu này với một người mà Ngài đã chữa lành. Tuy nhiên, sẽ là một sai lầm nếu giới hạn lời nói này chỉ trong việc chữa lành thể xác, vì trong các sách Tin Lành cộng quan, việc chữa lành thể xác là biểu tượng của sự chữa lành tâm linh. Ví dụ, việc chữa lành người mù khiến ông theo Chúa Giê-xu trong hành trình làm môn đồ (Mác 10:52), cho thấy rằng sự chữa lành hơn cả thị giác thuộc thể xác đã xảy ra. Tương tự, dù Chúa Giê-xu chữa lành mười người cùi, chỉ có người Sa-ma-ri trở lại để tạ ơn (Lu-ca 17:11–19). Và chỉ có người Sa-ma-ri nghe lời phán, “Đức tin của ngươi đã cứu ngươi” (Lu-ca 17:19). Lời tạ ơn của người Sa-ma-ri cho thấy rằng nhiều hơn sự chữa lành thể xác đã xảy ra. Vì thế, chúng ta thấy những dấu hiệu rằng đức tin là trung tâm của mối quan hệ của một người với Đức Chúa Trời trong các sách Phúc Âm cộng quan, cũng như trong các thư tín của sứ đồ Phao-lô.

Trong Phúc Âm Giăng, đức tin cũng đóng vai trò trung tâm. Giăng sử dụng động từ “tin” đến chín mươi tám lần, cho thấy niềm tin giữ vai trò nổi bật trong Phúc Âm của Giăng. Chúa Giê-xu xác định công việc cơ bản mà Đức Chúa Trời yêu cầu con người thực hiện trong Giăng 6:29, “Đây là công việc của Đức Chúa Trời, rằng các ngươi tin vào Đấng mà Ngài đã sai đến.” Câu nói này, nếu nói một cách đồng đại, thật đáng kinh ngạc là nó giống với tư tưởng của sứ đồ Phao-lô. Giăng nhấn mạnh rằng công việc cơ bản của con người là tin vào Con Đức Chúa Trời. Chính người tin rằng Chúa Giê-xu là Đấng Christ và Con Đức Chúa Trời sẽ được hưởng sự sống đời đời (Giăng 20:31). Những ai cố chấp từ chối tin vào Chúa Giê-xu sẽ chết trong tội lỗi của mình (Giăng 8:24). Chỉ có niềm tin vào Chúa Giê-xu mới thỏa mãn được cơn đói và khát về tâm linh (Giăng 6:35). Chỉ những ai đón nhận Chúa Giê-xu mới là con cái của Đức Chúa Trời (Giăng 1:11–12). Đức Chúa Trời kêu gọi mọi người đến với Chúa Giê-xu để nhận được sự sống (Giăng 5:40).

TÓM TẮT

Rõ ràng chúng ta có thể nói nhiều hơn nữa về sứ điệp của Chúa Giê-xu, nhưng với những gì vừa nêu là chúng ta đã có đủ bằng chứng để kết luận rằng Tin Lành về sự xưng công chính bởi đức tin của sứ đồ Phao-lô không phải là điều mới mẻ. Chính Chúa Giê-xu đã nhấn mạnh rằng sự sống đời đời đến từ việc đặt đức tin vào Ngài, rằng con người nghèo nàn về mặt tâm linh, và rằng sự sống đến từ việc tin vào Chúa Giê-xu, thay vì làm việc cho Đức Chúa Trời. Do đó, không quá táo bạo để kết luận rằng sứ đồ Phao-lô đã rút ra sứ điệp về sự xưng công chính từ sứ điệp của Chúa Giê-xu.

Câu Hỏi Thảo Luận:

  1. Ngụ ngôn về người Pha-ri-si và người thu thuế (Lu-ca 18:9–14) phù hợp như thế nào với thần học về sự xưng công chính của sứ đồ Phao-lô?
  2. Việc Chúa Giê-xu ngồi ăn đồng bàn với những người thu thuế và tội nhân mang ý nghĩa gì?
  3. Chúa Giê-xu thường sử dụng cụm từ nào khi Ngài chữa lành người bệnh?
  4. Chủ đề nào nổi bật trong Phúc Âm theo sứ đồ Giăng?
  5. Tại sao điều quan trọng là sứ đồ Phao-lô và Chúa Giê-xu đồng quan điểm về sự xưng công chính?

40 CÂU HỎI VỀ CƠ ĐỐC NHÂN VÀ LUẬT PHÁP CỰU ƯỚC