Skip to main content

Câu 23: Sự Xưng Công Chính Chỉ Bởi Đức Tin Có Dẫn Đến Sự Buông Thả Đạo Đức Hay Không?

·1388 words·7 mins·
Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

Một mối quan ngại phổ biến xuyên suốt dòng lịch sử Hội thánh là việc một người được xưng công chính chỉ nhờ đức tin có thể dẫn đến sự buông thả về đạo đức của người ấy hay không? Trên thực tế, người đầu tiên đặt câu hỏi này chính là sứ đồ Phao-lô. Chúng ta đọc trong Rô-ma 5:20-21: “Luật pháp đã đến để làm cho sự vi phạm gia tăng; nhưng ở đâu tội lỗi gia tăng, thì ân điển càng dư dật hơn, để như tội lỗi đã cai trị trong sự chết, thì ân điển cũng cai trị qua sự công chính, dẫn đến sự sống đời đời bởi Chúa Giê-xu Christ, Chúa chúng ta.” Quyền thống trị của tội lỗi được mở rộng qua luật pháp, nhưng ân điển còn mạnh hơn cả tội lỗi và sự chết. Vì vậy, quyền năng và vẻ đẹp của ân điển càng được thể hiện khi tội lỗi gia tăng, vì ân điển của Đức Chúa Trời tỏa sáng trên nền tảng của tội lỗi và sự chết. Nhưng nếu sự kỳ diệu của ân điển được làm rõ và gia tăng nhờ chiến thắng của nó trước tội lỗi và sự chết, thì một số người có thể nghĩ rằng điều tốt nhất là phạm tội nhiều hơn, để ân điển được thể hiện và Đức Chúa Trời được tôn vinh. Vì vậy, Phao-lô đặt câu hỏi trong Rô-ma 6:1, “Vậy chúng ta sẽ nói gì? Chúng ta có tiếp tục phạm tội để ân điển gia tăng không?” Chính Phao-lô hỏi liệu sự công chính của Đức Chúa Trời và ân điển tự do của Ngài có dẫn đến chủ nghĩa phóng túng hay không. Câu trả lời của ông là một lời phủ định mạnh mẽ: “Không hề như vậy” (Rô-ma 6:2).

Phao-lô giải thích câu trả lời của mình trong phần còn lại của Rô-ma 6. Nội dung chính của câu trả lời là các tín hữu được hiệp nhất với Đấng Christ trong cả sự chết và sự sống lại của Ngài. Khi Đấng Christ chết, Ngài đã chiến thắng tội lỗi và sự chết. Tội lỗi và sự chết không còn cai trị Ngài, dù Ngài đã bị chúng ảnh hưởng khi Ngài còn sống trên đất. Nhưng chiến thắng của Chúa Giê-xu trước tội lỗi và sự chết không chỉ dành riêng cho Ngài. Tất cả các tín hữu đều chia sẻ với Chúa Giê-xu trong chiến thắng của Ngài, vì họ ở trong Đấng Christ. Do đó, sự thống trị và quyền lực của tội lỗi đã bị lật đổ trong đời sống của các Cơ Đốc nhân. Họ không còn bị nô lệ dưới quyền lực của tội lỗi, vì giờ đây họ đã có sự sống phục sinh. Con người cũ — con người chúng ta khi ở trong A-đam — đã bị vô hiệu hóa, vì vậy tội lỗi không còn cai trị các tín hữu nữa. Điều này không có nghĩa là các tín hữu đã trở nên trọn vẹn. Khi còn ở trong thân xác trần thế, họ vẫn chiến đấu với tội lỗi. Các tín hữu chưa hoàn hảo; họ vẫn chờ đợi ngày phục sinh khi sẽ được biến đổi hoàn toàn (Phi-líp 3:12-16). Dẫu vậy, những ai thuộc về Đấng Christ không còn giống như trước kia. Dù họ vẫn phạm tội, nhưng không còn bị tội lỗi cai trị. Sự thống trị của tội lỗi đã bị phá vỡ, dù tội lỗi chưa bị xóa bỏ hoàn toàn. Các tín hữu đã được trao cho một người chủ mới (xem Rô-ma 6:17) và được giải phóng khỏi sự nô lệ trước đây.

Chúng ta cũng có thể trả lời câu hỏi liệu sự xưng công chính có dẫn đến sự buông thả đạo đức theo một cách khác. Trong thần học của Phao-lô, sự xưng công chính không phải là khía cạnh duy nhất của sự cứu rỗi trong Đấng Christ. Các tín hữu cũng được hiệp nhất với Đấng Christ trong sự chết và sự sống lại của Ngài. Sự xưng công chính là điều cốt yếu và nền tảng trong thần học của Phao-lô, nhưng nó không phải là tất cả những gì ông giảng dạy. Dù sự xưng công chính không nhất thiết phải được định nghĩa là sự biến đổi của tín hữu, nhưng không có nghĩa là tín hữu không được biến đổi. Kết luận như vậy sẽ dễ dẫn đến việc coi sự xưng công chính là toàn bộ thần học của Phao-lô. Chúng ta cần nhớ rằng thần học của Phao-lô rất đa dạng; nó bao gồm các chủ đề như sự hiệp nhất với Đấng Christ, sự hòa giải, sự cứu chuộc, sự cứu rỗi, và sự thánh hóa. Người ta có thể làm giảm đi tầm quan trọng của sự xưng công chính, nhưng đồng thời cũng có thể phóng đại tầm quan trọng của nó đến mức những khía cạnh khác của cứu thục học (soteriology) của Phao-lô bị lu mờ.

Tất cả những điều này không có nghĩa là không có mối liên hệ giữa sự xưng công chính và đạo đức. Tâm điểm của sự thờ phượng là sự ngợi khen Đức Chúa Trời. Những người không tin không tôn vinh Đức Chúa Trời và không cảm tạ Ngài (Rô-ma 1:21). Nhưng những người được xưng công chính bởi đức tin, dựa vào những gì Đức Chúa Trời đã làm cho họ trong Đấng Christ, thì đầy lòng ngợi khen và cảm tạ vì món quà khôn tả mà họ nhận được. Đã có vô số bài ca và thánh ca được viết xuyên suốt lịch sử Cơ Đốc giáo để ca ngợi món quà tha thứ. Nếu việc không cảm tạ Đức Chúa Trời là cội rễ của mọi tội lỗi, thì việc ngợi khen Ngài cũng là nguồn cội của một đời sống đẹp lòng Ngài. Niềm vui của sự tha thứ thúc đẩy các tín hữu dâng trọn đời mình cho Đức Chúa Trời để đáp lại lòng thương xót Ngài đã ban (Rô-ma 12:1-2). Chắc chắn rằng sự thương xót được nhắc đến trong Rô-ma 12:1 cũng bao gồm món quà của sự xưng công chính. Những ai biết ơn vì được cứu khỏi sự chết sẽ hiến dâng đời mình cho Đức Chúa Trời trong lòng biết ơn về những gì Ngài đã làm cho họ trong Đấng Christ. Vì vậy, thật sai lầm khi cho rằng sự xưng công chính không liên quan gì đến đời sống mới trong Đấng Christ.

TÓM TẮT

Sự xưng công chính có khuyến khích chủ nghĩa phóng túng và lối sống buông thả về đạo đức không? Chắc chắn là không! Các tín hữu được hiệp nhất với Đấng Christ trong sự chết và sự sống lại của Ngài. Đức Thánh Linh hành động trong lòng họ, ban cho họ năng lực để sống đẹp lòng Đức Chúa Trời. Điều quan trọng là tránh cách tiếp cận giản lược (reductionism), như thể sự xưng công chính là yếu tố duy nhất trong thần học của Phao-lô. Đồng thời, sự xưng công chính cũng không tách rời khỏi đời sống đạo đức. Những người được Đức Chúa Trời tha thứ cách dư dật sẽ tràn đầy sự ngợi khen và lòng biết ơn. Vì thế, họ khao khát dâng trọn cuộc đời mình cho Chúa, sống một cuộc đời hoàn toàn tận hiến theo Rô-ma 12:1-2.

Câu Hỏi Thảo Luận:

  1. Phao-lô trong Rô-ma 6 phản hồi thế nào trước cáo buộc rằng sự công chính bởi đức tin mở đường cho lối sống phóng túng?
  2. Khi Phao-lô nói trong Rô-ma 6 rằng các tín hữu đã chết đối với tội lỗi, điều đó có ý nghĩa gì trên thực tế?
  3. Có nguy cơ rằng một số người sẽ coi sự xưng công chính là toàn bộ thần học của Phao-lô hay không?
  4. Vai trò của sự hiệp nhất với Đấng Christ trong đời sống mới mà các tín hữu được hưởng trong Đấng Christ là gì?
  5. Có đúng không khi nói rằng sự xưng công chính không liên quan gì đến đạo đức?

40 CÂU HỎI VỀ CƠ ĐỐC NHÂN VÀ LUẬT PHÁP CỰU ƯỚC