Skip to main content

Câu 38: Cơ Đốc Nhân Ngày Nay Có Cần Dâng Hiến Phần Mười Hay Không?

·1621 words·8 mins·
Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

Khi suy nghĩ về cách áp dụng luật pháp Cựu Ước trong ngày nay, nhiều tín hữu thắc mắc liệu việc dâng một phần mười có phải là điều bắt buộc đối với người tin Chúa hay không. Trong sách Sáng thế ký, trước khi có luật pháp, Áp-ra-ham đã dâng một phần mười chiến lợi phẩm của cuộc chiến cho Mên-chi-xê-đéc (Sáng 14:20). Sách Hê-bơ-rơ trích dẫn sự kiện này để minh chứng sự vượt trội của chức tế lễ Mên-chi-xê-đéc so với chức tế lễ của Lê-vi (Hê-bơ-rơ 7:4–10). Khi Đức Chúa Trời xác nhận giao ước của Ngài với Gia-cốp và hứa ban phước cho ông, Gia-cốp đã hứa dâng cho Ngài một phần mười của mọi điều Ngài ban cho mình (Sáng 28:22). Một phần mười có nghĩa là một phần mười của sản vật được dâng lên Chúa. Tại Y-sơ-ra-ên, dân sự được truyền lệnh phải dâng một phần mười từ hạt giống, hoa quả, hay bầy súc vật cho Chúa (Lê-vi ký 27:30–32; Phục truyền 14:22–24; xem thêm 2 Sử ký 31:5–6; Nê-hê-mi 13:5, 12). Những gì Y-sơ-ra-ên dâng một phần mười sẽ được trao cho người Lê-vi để nuôi sống họ (Dân số ký 18:21–24; xem thêm Nê-hê-mi 10:38; 12:44), và người Lê-vi cũng phải dâng một phần mười của những gì họ nhận được để hỗ trợ thầy tế lễ thượng phẩm (Dân số ký 18:25–28). Đức Chúa Trời cảnh báo dân sự bằng lời rủa sả nếu họ không dâng đủ phần mười, nhưng Ngài cũng hứa ban phước cho những ai trung tín thực hiện nghĩa vụ này (Ma-la-chi 3:8–10).

Việc xác định số lượng chính xác phần mười đã được dâng là điều khó khăn. Sanders đưa ra hai cách giải thích khác nhau về các văn bản Cựu Ước liên quan đến phần mười. Theo một cách hiểu, trong bảy năm, phải dâng tổng cộng mười bốn lần phần mười, trong khi một cách hiểu khác thì con số này là mười hai lần. Dù sao đi nữa, tổng số phần mười dâng lên thường vượt quá mười phần trăm.

Có những lý do xác đáng để kết luận rằng tín hữu ngày nay không bị bắt buộc phải dâng một phần mười. Dĩ nhiên, người tin Chúa phải dâng hiến cách rộng rãi và hy sinh (2 Cô-rinh-tô 8–9), và đối với hầu hết tín hữu tại thế giới phương Tây, sự rộng rãi này có nghĩa là họ nên dâng nhiều hơn mười phần trăm. Tuy nhiên, việc dâng một phần mười theo luật lệ không còn là điều bắt buộc vì những lý do sau:

  • Trong Cựu Ước, một trong những phần mười thường xuyên được dùng để nuôi sống người Lê-vi và các thầy tế lễ, nhưng hệ thống tế lễ của Cựu Ước cùng với các thầy tế lễ và người Lê-vi trong giao ước cũ đã chấm dứt. Tất cả tín hữu đều là thầy tế lễ (1 Phi-e-rơ 2:9; Khải huyền 1:6; 5:10; 20:6), và Chúa Giê-xu là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm vĩ đại theo sách Hê-bơ-rơ. Phần mười gắn chặt với giao ước cũ, mà giao ước ấy không còn hiệu lực.
  • Cựu Ước cũng dạy rằng dân sự của Đức Chúa Trời phải cử hành lễ phần mười, ba năm một lần, tại Giê-ru-sa-lem. Thực hành này khó có thể trở thành chuẩn mực cho Hội Thánh Chúa Giê-xu Christ ngày nay. Nó liên quan đến dân Do Thái như một dân tộc, nhưng dân tộc Do Thái không còn là trung tâm của dân sự Đức Chúa Trời, dù cá nhân người Do Thái vẫn là một phần của Hội Thánh thông qua đức tin nơi Chúa Giê-xu Christ. Hơn nữa, Giê-ru-sa-lem dưới đất không còn giữ vai trò trung tâm trong mục đích của Đức Chúa Trời (Ga-la-ti 4:25). Tín hữu là công dân của Giê-ru-sa-lem trên trời (Ga-la-ti 4:26) và hướng về thành phố hứa trong tương lai (Hê-bơ-rơ 11:10) — tức trời mới đất mới (Khải huyền 21:1–22:5).
  • Nếu việc dâng một phần mười vẫn là quy định ngày nay, thì thật khó để biết Đức Chúa Trời sẽ yêu cầu gì. Như đã đề cập trước đó, con số này không phải là mười phần trăm. Thật vậy, rất khó để xác định chính xác phần mười được dâng. Hầu hết những người ủng hộ việc dâng một phần mười đều cho rằng tỷ lệ này là mười phần trăm, nhưng rõ ràng dân Y-sơ-ra-ên đã dâng nhiều hơn thế.

Một số người ủng hộ việc dâng một phần mười vì thấy rằng Chúa Giê-xu đã khen ngợi điều này, ngay cả khi Ngài đặt nó vào vị trí thứ yếu (Ma-thi-ơ 23:23; Lu-ca 11:42). Chính Chúa Giê-xu đã nói rõ rằng không nên bỏ qua việc dâng một phần mười. Thoạt nhìn, lập luận này có vẻ thuyết phục, nhưng nếu xem xét kỹ hơn, chúng ta thấy rằng nó không thực sự vững chắc. Chúa Giê-xu cũng khen ngợi việc dâng tế lễ trong đền thờ (Ma-thi-ơ 5:23–24), nhưng không ai ngày nay cho rằng chúng ta nên làm vậy nếu đền thờ được xây dựng lại. Những lời khen ngợi của Ngài về việc dâng một phần mười có thể hiểu được khi xem xét rằng Chúa Giê-xu vâng phục luật pháp trước khi Ngài lên thập tự giá và có sự sống lại. Chính Ngài đã tuân giữ luật pháp, vì Ngài đã “sanh ra dưới luật pháp” (Ga-la-ti 4:4). Những lời khen của Ngài về việc dâng một phần mười được dành cho những người Pha-ri-si sống dưới giao ước cũ. Nhưng chúng ta không thể xem lời của Ngài như một sự khuyến khích việc dâng một phần mười ngày nay, cũng như không thể xem lời Ngài về việc dâng tế lễ là sự khuyến khích thực hành điều đó.

Những người khác chỉ vào ví dụ của Áp-ra-ham khi ông dâng một phần mười cho Mên-chi-xê-đéc, hoặc Gia-cốp dâng một phần mười cho Đức Chúa Trời từ mọi điều ông nhận được. Tuy nhiên, những ví dụ này không đưa ra quy định rằng tín hữu ngày nay phải dâng một phần mười. Việc Áp-ra-ham dâng cho Mên-chi-xê-đéc chỉ là sự kiện diễn ra một lần. Không có bằng chứng nào cho thấy Áp-ra-ham thường xuyên dâng một phần mười từ mọi điều ông nhận được. Việc Gia-cốp dâng một phần mười là dấu hiệu của lòng biết ơn ông dành cho Đức Chúa Trời, vì Ngài đã hứa ở cùng ông và bảo vệ ông. Sự biết ơn và lòng rộng rãi của ông vẫn có ý nghĩa đối với chúng ta ngày nay, nhưng chỉ dựa vào việc ông đã dâng một phần mười tại một thời điểm trong đời không có nghĩa là tất cả tín hữu đều phải dâng một phần mười từ thu nhập của mình. Đức Chúa Trời đã truyền Áp-ra-ham dâng Y-sác làm tế lễ, nhưng chúng ta không thể suy ra rằng mình cũng phải dâng con trai mình làm tế lễ.

Điều đáng chú ý là không nơi nào trong phần còn lại của Tân Ước quy định việc dâng một phần mười. Một số nguyên tắc liên quan đến việc dâng một phần mười có thể áp dụng cho tín hữu, nhưng bản thân thực hành này không phải là điều bắt buộc. Chẳng hạn, khi tín hữu trong Tân Ước nghe về những người nghèo, họ không được truyền dâng “phần mười cho người nghèo.” Thay vào đó, họ được khuyến khích dâng hiến cách rộng rãi để giúp đỡ những người thiếu thốn (Công vụ 2:43–47; 4:32–37; 11:27–30; Ga-la-ti 2:10; 1 Cô-rinh-tô 16:1–4; 2 Cô-rinh-tô 8:1–9:15).

TÓM TẮT

Mặc dù việc dâng một phần mười không phải là điều bắt buộc, nhưng Tân Ước không hề kêu gọi tín hữu tích trữ của cải hay sống ích kỷ. Người tin Chúa được truyền lệnh hỗ trợ những người rao giảng Phúc Âm (Ma-thi-ơ 10:10; Lu-ca 10:7; 1 Cô-rinh-tô 9:6–14; 1 Ti-mô-thê 5:17–18). Những ai được Chúa ban phước với sự giàu có có thể tận hưởng những điều tốt lành mà Ngài ban cho, nhưng họ cũng phải rộng rãi với những người thiếu thốn (1 Ti-mô-thê 6:17–19). Tân Ước dạy rõ rằng của cải có thể là mối nguy hiểm vì nó có thể khiến chúng ta xa rời Chúa. Đức Chúa Trời phải là kho báu của chúng ta, vì vậy tín hữu cần dâng hiến cách rộng rãi và tự nguyện. Đối với hầu hết tín hữu ở phương Tây, điều đó có nghĩa là họ nên dâng nhiều hơn một phần mười. Tuy nhiên, việc dâng một phần mười không phải là điều bắt buộc theo Kinh Thánh, và Kinh Thánh là quy tắc và thẩm quyền của chúng ta, chứ không phải một truyền thống yêu cầu tín hữu phải dâng một phần mười.

Câu Hỏi Thảo Luận

  1. Tại sao việc thực hành dâng một phần mười theo Cựu Ước lại khó khăn, ngay cả khi chúng ta muốn làm theo?
  2. Chúng ta có nên dâng một phần mười vì Chúa Giê-xu đã khen ngợi thực hành này không?
  3. Bằng chứng nào trong Tân Ước cho thấy việc dâng một phần mười không phải là điều bắt buộc đối với tín hữu?
  4. Chúng ta có nên dâng một phần mười vì Áp-ra-ham và Gia-cốp đã làm vậy không?
  5. Nếu bạn tin rằng việc dâng một phần mười không phải là điều bắt buộc, thì liệu chúng ta có nên dành nhiều tiền hơn cho bản thân không?

40 CÂU HỎI VỀ CƠ ĐỐC NHÂN VÀ LUẬT PHÁP CỰU ƯỚC