Skip to main content

Chương 00: Lời Giới Thiệu

Author
Tommy Phan (MDiv., ThM., PhD.)
Inspiring the Next Generations to Love the Living Word of God

Tất cả mọi nơi, mọi lúc, các tôi tớ của Đấng Christ đều mang trách nhiệm của mệnh lệnh rao giảng Tin Lành. Tôi hy vọng rằng những điều tôi sắp chia sẻ sẽ là động lực thúc đẩy cho công việc này. Tôi cũng mong rằng nó sẽ phục vụ một mục đích rộng lớn hơn. Trong vòng anh em Cơ Đốc ngày nay, có nhiều sự trăn trở và tranh luận về cách thức và phương pháp truyền giảng. Tôi muốn nói đến những yếu tố thuộc linh trong việc rao giảng Tin Lành, và tôi hy vọng rằng lời nói của tôi sẽ góp phần giải quyết một số bất đồng và tranh cãi hiện nay.

Chủ đề chính của tôi là truyền giảng Tin Lành, và tôi sẽ nói về nó trong mối liên hệ với quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ không bàn về sự tể trị của Ngài vượt quá mức cần thiết để hiểu đúng về công việc truyền giảng. Quyền tể trị của Đức Chúa Trời là một chủ đề rộng lớn: nó bao trùm mọi điều liên quan đến bức tranh lớn của Kinh Thánh về Đức Chúa Trời là Chúa và Vua trên thế gian này, Đấng “làm mọi sự theo ý chỉ của Ngài” (Ê-phê-sô 1:11), hướng dẫn mọi tiến trình và định đoạt mọi biến cố để thực hiện chương trình đời đời của Ngài. Để khảo sát đầy đủ về chủ đề này, người ta phải đào sâu vào sự quan phòng, sự tiền định và lai thế học — nhưng đó vượt quá phạm vi và nhu cầu của chúng ta tại đây. Khía cạnh duy nhất về quyền tể trị của Đức Chúa Trời mà chúng ta sẽ quan tâm trong những trang này là quyền tể trị trong ân điển: đó là, công việc toàn năng của Ngài trong việc đem những tội nhân bất lực trở về cùng Ngài qua Chúa Giê-xu Christ.

Khi khảo sát mối liên hệ giữa sự tể trị của Đức Chúa Trời và nhiệm vụ truyền giảng Tin lành của người Cơ Đốc, tôi có một mục tiêu cụ thể trong tâm trí. Hiện nay có một nghi ngại phổ biến rằng niềm tin mạnh mẽ nơi sự tể trị tuyệt đối của Đức Chúa Trời sẽ làm suy yếu nhận thức đúng đắn về trách nhiệm của con người. Người ta cho rằng niềm tin ấy gây nguy hiểm cho đời sống thuộc linh vì nó dẫn đến thái độ tự mãn và thụ động. Cụ thể hơn, người ta cho rằng điều đó sẽ làm tê liệt công việc truyền giảng Tin Lành, vì nó khiến người truyền giảng mất cả động lực lẫn thông điệp cần công bố. Giả định chung dường như là người ta không thể truyền giảng một cách hiệu quả nếu không sẵn sàng giả vờ rằng giáo lý về sự tể trị của Đức Chúa Trời là không đúng. Tôi sẽ cố gắng cho thấy rằng lập luận đó là phi lý. Thậm chí, tôi muốn chứng minh rằng, thay vì cản trở, chính đức tin nơi sự cai trị và ân điển của Đức Chúa Trời mới là nền tảng duy nhất có thể duy trì công việc truyền giảng. Bởi vì chính đức tin đó ban cho chúng ta sự bền lòng cần thiết để truyền giảng cách mạnh mẽ và kiên trì, không nao núng trước những thất bại tạm thời. Thật vậy, nếu không có đức tin ấy, việc truyền giảng sẽ dễ dàng trở nên yếu kém và thiếu khả năng bền vững. Tôi hy vọng điều này sẽ được làm sáng tỏ khi chúng ta cùng tiến bước.


TRUYỀN GIÁO VÀ SỰ TỂ TRỊ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI