Skip to main content

TRƯỚC KHI GÀ GÁY

·2325 words·11 mins·

Trong thời gian hơn ba năm Chúa Giê-xu đi đây đó rao giảng Tin Lành về Nước Đức Chúa Trời trên nước Y-sơ-ra-ên. Nhiều lần Chúa Chúa Giê-xu nói tiên tri về những việc sẽ xảy ra và hết thảy đều ứng nghiệm. Chúa Giê-xu không chỉ biết trước những việc xảy ra trên thế giới vật lý mà Ngài còn biết cả những việc xảy ra trong thế giới vô hình nữa, như lời Chúa báo cho sứ đồ Phi-e-rơ: “Hỡi Si-môn, Si-môn, nầy, quỉ Sa-tan đã đòi sàng sảy ngươi như lúa mì… hôm nay khi gà chưa gáy, ngươi sẽ ba lần chối không biết ta” (Lu-ca 22:31,34).

Hội thánh Chúa khắp nơi đang bước vào lễ kỷ niệm Đức Chúa Giê-xu chịu thương khó. Nhân cơ hội chúng ta suy ngẫm câu chuyện xảy ra giữa vòng các sứ đồ trước Chúa Giê-xu bị bắt, bị đóng đinh trên thập tự giá. Có nhiều việc nhưng tôi chỉ nói đến việc sứ đồ Phi-e-rơ chối Chúa trước khi gà gáy. Vậy, trước khi gà gáy chuyện gì đã xảy ra cho các môn đệ?

I. CÁC MÔN ĐỒ CÃI LẪY NHAU
#

“Môn đồ lại cãi lẫy nhau, cho biết ai sẽ được tôn là lớn hơn hết trong đám mình” (Lu-ca 22:24).

Câu Thánh kinh trên nêu rõ lý do khiến các môn đệ cãi lẫy với nhau là để cho “biết ai sẽ được tôn là lớn hơn hết trong đám mình.” Sở dĩ các môn đệ làm như vậy là vì họ muốn sắp xếp vị trí trước khi Chúa Giê-xu bước vào cuộc chiến với các nhà lãnh đạo tôn giáo Do Thái và với đế quốc La Mã, mà họ tin Chúa Giê-xu quyền năng sẽ chiến thắng! Quyền hành, quyền lợi và quyền lực… là những thứ ám ảnh và làm mê muội tâm trí các nhà độc tài khiến họ hại chết không biết bao nhiêu là sinh mạng con người trên thế gian xưa nay. Trong thế giới văn minh hiện đại, con người cũng chưa thoát khỏi bàn tay khát máu của một số nhân vật độc tài gian ác! Điều đáng buồn là trong Hội thánh, thậm chí giữa vòng các môn đệ của Chúa cũng không thoát khỏi cái lề thói hư hoại nầy. Lý do là vì:

1. Chưa hiểu bản chất nước Chúa
#

Chúa Giê-xu từng dạy các môn đệ: “Nước của ta không thuộc về thế gian nầy…” (Giăng 18:36). Nước của thế gian khác với nước của Chúa ở điểm, nước của thế gian rất coi trọng: Danh, lợi, quyền. Vì danh lợi quyền mà con người trở nên kiêu ngạo, gian ác, vô liêm sỉ, lạnh lùng, nhẫn tâm và vô nhân đạo, bất chấp luân thường đạo lý miễn sao thỏa lòng dục và lấp đầy túi tham của mình là được. Với tánh tham lam vị kỷ, con người luôn tìm cách thâu tóm mọi thứ ưa thích bất kể nó là của ai.

Riêng tôi con Chúa thì ngược lại: “Ai muốn làm lớn… thì sẽ làm đầy tớ” (Mác 10:43). Chúa dạy: “Nếu các ngươi không đổi lại và trở nên như đứa trẻ, thì chẳng vào được nước thiên đàng” (Ma-thi-ơ 18:3). Đặc điểm của tâm tính Cơ Đốc nhân là “coi người khác như tôn trọng hơn mình… và chăm về lợi của kẻ khác nữa” (Phi-líp 2:3,4). Nếu chưa hiểu điều nầy, tôi con Chúa có thể tranh chấp quyền hành, giành giựt ảnh hưởng, tạo uy tín riêng đang khi làm công việc Chúa trong Hội thánh và hành động giống như người đời! Vậy thì tôi con Chúa ngày nay cãi lẫy với nhau vì lý do gì?

2. Chưa bị đóng đinh bản ngã xác thịt
#

Đặc điểm độc đáo của Cơ Đốc nhân “Những kẻ thuộc về Đức Chúa Jêsus Christ đã đóng đinh xác thịt với tình dục và dâm dục mình trên thập tự giá rồi” (Ga-la-ti 5:24). Sở dĩ có sự tranh chấp cãi lẫy dấy lên trong Hội thánh vì một số người chưa thực sự đóng đinh bản ngã và tham dục mình trên thập tự giá. Gia-cơ 4:1-3 chép: “Những điều chiến đấu tranh cạnh trong anh em bởi đâu mà đến? Há chẳng phải từ tình dục anh em vẫn hay tranh chiến trong quan thể mình sao? Anh em tham muốn mà chẳng được chi; anh em giết người và ghen ghét mà chẳng được việc gì hết; anh em có sự tranh cạnh và chiến đấu; anh em chẳng được chi, vì không cầu xin. Anh em cầu xin mà không nhận lãnh được, vì cầu xin trái lẽ, để dùng trong tư dục mình.” Để thoát khỏi lề thói nầy nầy, tôi con Chúa phải đóng đinh mọi tham muốn của xác thịt, chết đi lòng tham dục và chôn nó vào hồ Báp-têm để sống đời mới trong Chúa.

II. SA-TAN SÀNG SẢY PHI-E-RƠ
#

Sau khi Chúa Giê-xu nói với Phi-e-rơ: “Hỡi Si-môn, Si-môn, nầy, quỉ Sa-tan đã đòi sàng sảy ngươi như lúa mì” (Lu-ca 22:31). Phi-e-rơ chính thức rơi vào sàng của Sa-tan và nó mặc sức sàng sảy ông.

1. Ý nghĩa động từ “sàng sảy”
#

Động từ sàng sảy mô tả một động tác với hai ý nghĩa là vừa sàng và vừa sảy. SÀNG là xoay tròn làm cho hạt lúa chắc gom lại nằm sát bên dưới sàng còn rác rến, lúa lừng lúa lép thì trồi lên trên mặt và người sàng túm lấy nó vất ra ngoài. Sau đó SẢY, nghĩa là hất tung lên không để nhờ không khí thổi bay ra ngoài những rác rến lúa lừng và lúa lép. Vì ma quỷ là kẻ phá đám không được cứu nên chẳng muốn ai được cứu, nên Sa-tan sàng cho văng hết lúa chắc thì chẳng còn gì ngoài cái sàng không! Đó là lý do:

2. Chúa Giê-xu cầu nguyện cho Phi-e-rơ
#

“Song ta đã cầu nguyện cho ngươi, hầu cho đức tin ngươi không thiếu thốn. Vậy, đến khi ngươi đã hối cải, hãy làm cho vững chí anh em mình” (câu 32). Cơ Đốc nhân có hai Đấng cầu thay là Đức Chúa Giê-xu Christ ở bên hữu Đức Chúa Trời: “Nếu có ai phạm tội, thì chúng ta có Đấng cầu thay ở nơi Đức Chúa Cha, là Đức Chúa Jêsus Christ, tức là Đấng công bình” (I Giăng 2:1b). Đức Thánh Linh cũng cầu thế cho chúng ta: “Đấng dò xét lòng người hiểu biết ý tưởng của Thánh Linh là thể nào, vì ấy là theo ý Đức Chúa Trời mà Ngài cầu thế cho các thánh đồ vậy” (Rô-ma 8:27). Nhờ sự cầu thay của Đức Chúa Giê-xu bên hữu Đức Chúa Trời và của Đức Thánh Linh mà tôi con Chúa vượt qua nhiều khó khăn thử thách lẫn cám dỗ để giữ đức tin đến khi gặp Chúa.

III. MỤC ĐÍCH SA-TAN SÀNG SẢY PHI-E-RƠ
#

A-mốt 9:9 cho biết thỉnh thoảng Đức Chúa Trời cũng sàng sảy dân Y-sơ-ra-ên, nhưng mục đích hoàn toàn khác với của Sa-tan. Chúa sàng sảy dân Y-sơ-ra-ên để loại bỏ rác rến, giữ lúa chắc đem vào kho lẫn sự sống đời đời như Chúa phán: “Nầy ta sẽ truyền lệnh và sẽ rải tan nhà Y-sơ-ra-ên ra giữa mọi dân như lúa mì bị rải tan trong cái sàng, mà không hột nào rơi xuống đất.” Sa-tan thì ngược lại nó sàng sảy để:

1. Loại bỏ tôi con Chúa ra khỏi ơn cứu rỗi
#

Sa-tan đã sàng sảy sứ đồ Phi-e-rơ để loại ông khỏi vị thế sứ đồ, nó làm cho ông lên bờ xuống ruộng. Từ việc cãi lẫy để tranh quyền lớn nhỏ trong môn đồ, đến việc ông ngủ gục trong vườn Ghêt-sê-ma-nê, với mắt nhắm mắt mở ông chém sứt tai đầy tớ thầy tế lễ thượng phẩm, gây phiền phức cho Chúa. Sau đó Phi-e-rơ theo Chúa xa xa rồi chối Chúa ba lần. Chưa hết, sau khi Chúa Giê-xu phục sinh ông còn rủ rê sáu môn đệ khác quay về nghề cũ đi đánh cá… (Giăng 21:2,3). Với bài học của sứ đồ Phi-e-rơ quý tôi con Chúa có ơn tứ đang giữ các chức vụ trong Hội thánh và được Chúa sử dụng phải hết sức giữ mình, đừng để rơi cái sàng của Sa-tan mà mất ơn và trở nên vô dụng. Mục đích thứ hai sau đây còn thâm độc hơn với con dân Chúa:

2. Làm choáng váng mất định hướng
#

Khi Phi-e-rơ rơi vào cái sàng của Sa-tan, mặc sức nó sàng sảy vị sứ đồ trưởng lão nầy, khiến cho ông hành động thiếu kiểm soát, thay vì chém đầu lại chém lỗ tai! Chém tên đầy tớ thay vì chém kẻ chủ mưu. Đã phạm tội mà còn lôi kéo anh em cùng phạm tội…

Thật đáng sợ khi chúng ta bị rơi vào sàng của Sa-tan, lập tức nó sàng sảy và làm cho choáng váng, xây xẩm, tan rải rời rạc, cách li không thể hiệp một với nhau. Mặc dầu vẫn ngồi trong nhà thờ nhưng cách xa nhau. Sa-tan còn làm cho tôi con Chúa sa lầy về đạo đức, tiền bạc, ham mê đời và nhiều thứ tội lỗi mất định hướng, không còn nhận định chính xác vấn đề. Bạn hóa thù, thù hóa bạn, sự thật thành sự giả, sự giả thành sự thật. Khi nhỏ chúng ta thường chơi trò xoay tròn quanh cây cột cho đến khi thấy mọi vật chung quanh xoay tít mù! Thật sự chẳng có vật nào xoay cả, chỉ bị hoa mắt đó thôi.

Khi Cơ Đốc nhân chóng mặt thuộc linh thì không còn nhận định đúng vấn đề, từ đó dẫn đến nhiều hành động sai lầm đáng tiếc. Cách tốt nhất để đối phó với tình trạng bị Sa-tan sàng sảy làm cho chóng mặt tâm linh là nhắm mắt với thế gian, với anh em, với mọi vật chung quanh và cúi đầu cầu nguyện. Vua Đa-vít đã làm như vậy khi bị dân Phi-li-tin sàng sảy ông: “Ngày nào tôi kêu cầu, các kẻ thù nghịch tôi thối lại đàng sau, tôi biết rõ điều đó, vì Đức Giê-hô-va bênh vực tôi” (Thi thiên 56:9).

Với kinh nghiệm, quý vị sợ ma quỷ sàng sảy mình hướng nào: Xô tới, xô lui, xô qua xô lại hay xô lên và xô xuống? Kỳ thực xô hướng nào mà chân chúng ta còn điểm tựa thì còn trụ được, nhưng nguy hiểm thay khi nó tung lên, lúc rớt xuống sẽ giập nát và chết cách đau đớn! Sa-tan không được cứu nên nó không muốn ai được cứu cả. Khi nó sảy cho văng hết lúa chắc thì chỉ cái sàng không thôi! Vậy đừng để rơi vào sàng của Sa-tan. Nếu ai lỡ rơi vào thì hãy học kinh nghiệm của sứ đồ Phi-e-rơ sau đây.

IV. THÁI ĐỘ CỦA PHI-E-RƠ KHI BỊ SA-TAN SÀNG SẢY
#

Đây là bài học chúng ta có thể học nơi sứ đồ Phi-e-rơ:

1. Nhìn Chúa Giê-xu và nhớ lại lời Chúa
#

“Chúa xây mặt lại ngó Phi-e-rơ. Phi-e-rơ nhớ lại lời Chúa đã phán cùng mình rằng: Hôm nay trước khi gà chưa gáy, ngươi sẽ chối ta ba lần; rồi đi ra ngoài, khóc lóc thảm thiết” (Lu-ca 22:61,62). Do quá sợ hãi nên sứ đồ Phi-e-rơ theo Chúa xa xa và chối Chúa ba lần. Tuy nhiên, nhờ ông luôn dõi theo từng diễn tiến của việc các thầy tế lễ và thầy thông giáo xét xử hành hạ Chúa, nên sứ đồ Phi-e-rơ thấy ánh mắt Chúa nhìn ông. Cái nhìn nhân từ bao dung của Chúa đã thức tỉnh sứ đồ Phi-e-rơ, khiến ông nhớ lại lời Chúa đã nói cùng mình trước đó. Phi-e-rơ đau đớn khóc lóc và thống hối ăn năn.

Xét về mức độ phạm tội giữa Phi-e-rơ và Giu-đa Ích-ca-ri-ốt ngang nhau, nhưng về thái độ thì hoàn toàn khác nhau. Sứ đồ Phi-e-rơ khóc lóc thống hối ăn năn, còn Giu-đa chỉ đau đớn hối hận rồi đi thắt cổ tự tử. Với Chúa tội gì Ngài cũng tha, nhưng người phạm tội phải hết lòng ăn năn lìa bỏ. Nếu cố chấp không ăn năn hay cứng lòng che giấu chống trả thì sẽ bị đoán phạt. Với sứ đồ Phi-e-rơ ông đã:

2. Ăn năn và làm vững chí anh em
#

“Vậy, đến khi ngươi đã hối cải, hãy làm cho vững chí anh em mình” (Lu-ca 22:32). Sau khi sứ đồ Phi-e-rơ thống hối ăn năn được Chúa tha thứ phục hồi. Từ đó sứ đồ Phi-e-rơ gây dựng Hội thánh đầu tiên kết quả lạ lùng. Sứ đồ Phi-e-rơ trở thành trụ cột lãnh đạo Hội thánh đầu tiên, ông còn trở thành khuôn mẫu cho các tôi tớ Chúa mãi mãi về sau, danh Chúa được tôn cao. Cũng vậy, khi chúng ta thắng hơn thử thách, đứng vững trước sự sàng sảy của Sa-tan, thì sẽ làm vững chí nhiều anh em trong Hội thánh, danh Chúa được tôn cao. Ma quỷ sẽ cúi mặt lìa xa không dám sàng sảy chúng ta nữa.

Theo truyền thuyết khi hoàng đế Nê-rô bách hại Cơ Đốc nhân trong thế kỷ thứ nhứt; sứ đồ Phi-e-rơ chạy trốn khỏi thành La-mã. Trên đường tẩu thoát, ông gặp Chúa đi ngược vào thành nên hỏi: Quo Vadis? (Chúa đi đâu?) Chúa trả lời: “Ta vào thành để chết cho Phi-e-rơ một lần nữa!” Nghe vậy Phi-e-rơ lập tức quay lại thành. Sau đó ông bị bắt bị đóng đinh ngược đầu, vì ông không xứng đóng đinh như Chúa Giê-xu!