Skip to main content

VỀ NGHỀ CŨ

·2160 words·11 mins·

Khi một tôi tớ Chúa thất bại trong chức vụ hầu việc Chúa, họ sẽ trở về nghề cũ; một tín hữu thối lui bỏ cuộc họ sẽ trở về đường xưa. Giống như các môn đệ của Chúa Giê-xu khi thất vọng họ trở về nghề cũ đi đánh cá! “Tôi đi đánh cá” (Giăng 21:3) là tiếng nói của những người thối lui bỏ cuộc, là biểu lộ của các Cơ Đốc nhân về nghề cũ, cũng là lập luận của những người thất bại trong đức tin. Đây là tư tưởng yếu đuối có ảnh hưởng lôi cuốn nhiều người khác cùng sa ngã “chúng tôi đi với anh”, để rồi dẫn đến thất bại và sĩ nhục đắng cay: “Trong đêm đó, chẳng được chi hết!” Bài học đau buồn nầy vẫn còn lập đi lập lại giữa vòng tôi con Chúa, nên tôi con Chúa phải tránh trên con đường theo Chúa và hầu việc Chúa. Chúng ta cùng suy ngẫm đề tài: “Về nghề cũ.”

I. NGUYÊN NHÂN CÁC MÔN ĐỆ VỀ NGHỀ CŨ
#

Có nhiều nhưng ở đây tôi chỉ nêu lên hai nguyên nhân chính:

1. Phi-e-rơ rủ rê
#

Trong việc các môn đệ trở về nghề cũ, ai cũng thấy chính sứ đồ Phi-e-rơ là người chủ động rủ rê sáu môn đệ khác (Si-môn Phi-e-rơ, Thô-ma, Na-tha-na-ên, Giăng, Gia-cơ và hai môn đồ khác nữa, tổng cộng là 7 người). Khi Phi-e-rơ nói: “Tôi đi đánh cá,” thì sáu vị khác đồng thanh trả lời: “Chúng tôi đi với anh.” Tại sao Phi-e-rơ muốn trở về nghề cũ? Đến lúc đó hầu hết các sứ đồ của Chúa Giê-xu đã thấy Chúa phục sinh rồi? Điều gì khiến sứ đồ Phi-e-rơ hành động như vậy? Mới ngày nào ông hứa hẹn sẽ đồng tù, đồng chết với Chúa. Thế mà giờ đây lại bỏ tất cả quay trở về nghề cũ! Lẽ nào Phi-e-rơ muốn tiếp tục kéo lê cuộc đời trên biển Ga-li-lê, bắt từng con cá. Thật ra không phải vô cớ mà Phi-e-rơ hành động như vậy. Sâu xa trong lòng Phi-e-rơ có nhiều mặc cảm khiến ông hành động như vậy. Khi Chúa Giê-xu cầu nguyện trong vườn Ghết-sê-ma-nê thì ông lại ngủ gục! Vì mớ ngủ, ông vội vàng chém sứt tai đầy tớ thầy cả thượng phẩm tên Man-chu (Giăng 18:10). Khi Chúa bị bắt dẫn độ về nhà Cai-phe thì ông theo Chúa xa xa. Khi Chúa bị xét xử hành hạ đau đớn trước tòa án Tôn giáo, thì ông lại chối Chúa ba lần … những việc xảy ra làm cho Phi-e-rơ mặc cảm muốn tìm đường thối lui. Dầu ông có gặp Chúa phục sinh, nhưng chưa có cơ hội giải tỏa các mặc cảm trên, cũng chưa nghe Chúa nói gì, nên ông buồn nản muốn thối lui.

Ngày nào mà tội lỗi, sự yếu đuối và những khiếm khuyết trong chúng ta chưa được giải quyết dứt điểm với Chúa thì các mặc cảm tội lỗi yếu đuối đó cứ ray rứt, quấy rầy và làm cho lương tâm chúng ta mất bình an cuộc sống vô cùng khổ sở. Nếu không can đảm nhìn nhận sự yếu đuối và công khai xưng tội với Chúa để được tha thứ, chúng ta sẽ kéo lê cuộc đời đi từ thất bại nầy đến thất bại khác và cuối cùng là về nghề cũ như sứ đồ Phi-e-rơ.

Thực ra do Phi-e-rơ mặc cảm và tự ái nên hành động như vậy. Nếu ông thành thật ăn năn, chắc chắn Chúa Giê-xu đã tha thứ và phục hồi để ông không về nghề cũ. Tai hại của một Cơ Đốc nhân bỏ cuộc là không yếu đuối một mình mà còn lôi kéo người khác cùng yếu đuối theo. Đây là lý do Chúa bảo Phi-e-rơ: “Khi ngươi hối cải hãy làm vững chí anh em mình” (Lu-ca 22:32). Trước khi phục hồi chức vụ cho ông, Chúa hỏi ông ba lần Chúa: “Ngươi yêu ta chăng?” (Giăng 21:17). Phi-e-rơ xác định sẽ sống chết vì bầy chiên Chúa không thối lui!

2. Họp nhau bàn tính mà không có Chúa ở cùng
#

Nguyên nhân thứ hai khiến các môn đệ về nghề cũ là họ họp bàn tính công việc mà không mời Chúa hiện diện. Câu 2 chép: “Si-môn Phi-e-rơ, Thô-ma gọi là Đi-đim, Na-tha-na-ên, các con trai Xê-bê-đê và hai môn đồ khác nữa nhóm lại cùng nhau.” Bản Diễn Ý dịch là “môn đệ họp nhau bàn tính.”

Nếu các môn đệ nầy họp nhau thờ phượng Chúa, chắc Chúa đã ở giữa họ như Chúa hứa: “Nơi nào có hai ba người nhân danh ta nhóm nhau lại, thì ta ở giữa họ” (Ma-thi-ơ 18:20), hoặc như hai lần các môm đệ nhóm lại sau phục sinh đều có Chúa Giê-xu hiện diện (Giăng 20:19,26). Đáng buồn là họ chỉ họp nhau để “bàn tính.” Chữ bàn tính có nghĩa là mổ xẻ, phân tích, phê phán về nhiều điều nhiều việc, trong đó việc họ về nghề cũ đi đánh cá! Nếu họ nhóm thờ phượng Chúa chắc Chúa hiện diện ban phước cho họ. Hãy coi chừng những cuộc họp thiếu hiện diện Chúa, sẽ chỉ đem lại sự thất bại chua cay và làm hư đức tin anh em mình. Do quyết định sai lầm nên các sứ đồ nhận lấy hậu quả đau buồn.

II. HẬU QUẢ KHI CÁC MÔN ĐỆ TRỞ VỀ NGHỀ CŨ
#

“Các người ấy ra đi xuống thuyền, nhưng trong đêm đó, chẳng được chi hết”(Giăng 21:3b). Đây là điều hết sức lạ đối với các sứ đồ. Có lẽ trong cuộc đời ngư phủ của họ trước đó chưa lần nào xảy ra như vậy. Ít gì họ cũng bắt đủ cá cho một bữa ăn, lần nầy chẳng có con nào! Tại sao có tình trạng nầy xảy ra. Chẳng có gì khó hiểu, bởi vì họ đi theo ý riêng, bỏ công việc Chúa làm việc thế tục, bỏ sự dẫn dắt của Chúa Thánh Linh để đi theo sự dẫn dắt của con người. Nếu tôi con Chúa đi theo ý riêng thì kết cuộc chỉ là luống công vô ích. Dầu cố gắng tới đâu, tạo nên phong trào nầy nọ; kết cuộc cũng chẳng được gì! Thậm chí cũng: “Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hỡi các con, không có chi ăn hết sao? Thưa rằng: Không” (Giăng 21:5).

Đáng buồn có một số tôi con Chúa đi theo ý riêng, trôi giạt trên biển đời nhiều năm tháng mà không đem lại kết quả gì. Nhưng vì tự ái, vì danh dự hão, không dám thừa nhận sự thất bại của mình để được Chúa thua thứ phục hồi như các sứ đồ. Hãy nhận thức và sửa đổi ngay đừng để thời gian và cơ hội qua đi cách uổng phí.

III. CÁCH CHÚA KHÔI PHỤC TINH THẦN MÔN ĐỒ
#

Cách Chúa Giê-xu khôi phục các môn đệ hết sức lạ lùng.

1. Nghe tiếng Chúa và làm theo
#

Nếu quay trở về bên bờ biển Ga-li-lê vào sáng hôm đó, chúng ta sẽ thấy các môn đệ thất thểu chèo thuyền về trong tâm trạng chán nản và mệt mỏi vô cùng. Vì trắng đêm họ không ngủ, vừa mệt, vừa đói, vừa hổ thẹn với tinh thần nặng nề. Có lẽ họ chẳng buồn nói với nhau một lời, mạnh ai nấy chèo, chèo nhanh về để không ai phát hiện sự thất bại của họ. Giữa lúc căng thẳng và buồn nản như vậy, thình lình có tiếng từ trong bờ gọi vọng ra: “Hỡi các con, không có chi ăn hết sao? Họ thưa rằng: Không… hãy thả lưới bên hữu thuyền thì các con sẽ được” (Giăng 21:5,6). Các môn đệ hết sức ngạc nhiên nói với nhau rằng: Ai mà mới tờ mờ hỏi thăm chúng ta có chi ăn không? Ai biết rõ chúng ta thất bại? Các môn đệ không biết, nhưng Chúa biết họ rất rõ. Ngài đã dõi theo họ từ khi họ bàn luận với nhau, Ngài thấy họ hì hục đánh từ mẻ lưới nầy sang mẻ lưới khác suốt đêm mà không có gì. Ngài hiểu thấu sự bực bội, bất mãn, cay đắng trong lòng các môn đệ. Chúa cũng biết họ đang đói khát và lạnh lẽo cần được sưởi ấm và bổ sức lại. Chúa Giê-xu đã đứng trên bờ biển tự bao giờ không ai biết.

Thánh kinh chép: “Đến sáng, Đức Chúa Giêxu đứng trên bờ, nhưng môn đồ không biết đó là Đức Chúa Giê-xu.” Chữ “đứng” trong câu Thánh kinh nầy miêu tả Chúa đã đứng ở đó và tiếp tục đứng để chờ các môn đệ trở về. Nhìn vào đống lửa than, chúng ta hiểu có thể Chúa đã đứng ở đó từ đầu hôm, nghĩa là sau khi các môn đệ chèo thuyền đi, thì Chúa đã đứng nơi bờ biển chờ đợi.

Đây chính là cách Chúa đối xử với tôi con Chúa, Ngài không buộc chúng ta làm theo ý Chúa, nhưng khi chúng ta đi theo ý riêng thì Ngài sẽ dõi theo và chờ đợi chúng ta quay về. Ngài sẽ đứng ở chỗ chúng ta tẻ bước và chờ đợi. Chúa sẵn sàng giang tay đón tiếp chúng ta quay về với vòng tay yêu thương ân cần chăm sóc của Ngài. Ai đã lỡ đi theo ý riêng, đây là cơ hội ăn năn quay về cùng Chúa. Chúa đang chờ đợi, đừng vì tự ái hay cố chấp mà từ chối tình yêu và sự chăm sóc của Chúa.

2. Làm theo ý Chúa được một mẻ cá đầy
#

Tai hại của việc đi theo ý riêng là thất bại, hổ thẹn, nhưng kết quả của việc làm theo ý Chúa là vô cùng kỳ diệu. Sau khi vâng lời Chúa thả lưới bên hữu thuyền, lập tức lưới dính nhiều cá đến nỗi không thể kéo lên được, các môn đệ phải nhảy xuống nước đỡ tay lưới với 153 con cá lên thuyền. Một số người đọc đoạn Thánh kinh nầy chê các môn đệ: Chỉ có thả lưới bên hữu thuyền mà không biết! Thực sự không phải thả lưới bên hữu hay bên tả mà thả lưới theo ý Chúa. Chắc chắn suốt đêm các môn đệ đã nhiều lần thả lưới bên hữu thuyền, nhưng không bắt được con cá nào. Giờ đây họ vâng lời Chúa thả theo ý Chúa lập tức bắt đuọc 153 con cái lớn, dầu nơi họ thả lưới chỉ cách bờ 90 mét. Bình thường những chỗ như vậy chẳng bao giờ có nhiều cá lớn như thế. Đây chính là phép lạ Chúa làm để khôi phục tinh thần cho các môn đệ.

Một chi tiết đáng lưu ý ở đây là “dầu cá nhiều dường ấy lưới vẫn không đứt” (Giăng 21:11). Một vài tôi con Chúa được ơn, phục vụ Chúa kết quả liền tự mãn và kiêu ngạo nên lưới bị đứt không còn hữu dụng. Hy vọng không ai trong chúng ta bị đứt lưới, nhưng kết quả lâu dài cho Chúa cho Hội thánh. Hành động tuyệt vời của Chúa bên bờ hồ Ga-li-lê:

3. Chúa dọn bữa cho các môn đệ
#

Chúa không chỉ ân cần thăm hỏi, mà Ngài còn dọn cho họ bữa ăn và chuẩn bị lửa cho họ sưởi ấm. Thật là tuyệt diệu, chắc chắn trong cuộc đời ngư phủ của họ chưa bao giờ có ai làm như vậy ngay bên bờ hồ. Chúa còn phục vụ họ nữa. Một chi tiết đáng chú ý trong Giăng 21:10 “Hãy đem cá các ngươi mới đánh được đó lại đây.” Câu 9 trước đó chép: “Lúc môn đồ đã lên bờ, thấy tại đó có lửa than, ở trên để cá, và có bánh.” Chúa không lấy 153 con cá vừa đánh được để đãi các môn đồ, mà Ngài đãi họ bằng bánh và cá của Ngài. Nhiều khi chúng ta tưởng rằng bởi sự tính toán khôn lanh của mình mà nuôi được chính mình. Kỳ thực Chúa nuôi chúng ta bằng sự dự liệu của Chúa. Chúng ta chỉ cần làm theo ý muốn Chúa, hết lòng phục sự Chúa, thì Ngài sẽ lo liệu từ nhu cầu thể xác đến tâm linh cho chúng ta, nên đừng ai suy tính về nghề cũ để nuôi mình. Cũng đừng ai rủ rê anh em mình làm trái ý Chúa chỉ chuốc lấy sự thất bại đắng cay thôi. Ai đã lỡ đi theo ý rêng, hãy noi gương các môn đệ làm theo ý Chúa để đời sống có kết quả cho Chúa lâu dài.